Cuối tuần này chúng tôi chỉ quanh quẩn ở nhà, trưa chủ nhật ra ngoài ăn một tẹo rồi lại về nhà. Anh bảo, hai ngày chỉ ở nhà, anh mới hiểu, thường ngày em ở nhà chắc thấy ngày dài lắm.
Mình ngoe nguẩy, tại vì có anh ở nhà, nên em ngồi chơi với anh mới thấy ngày dài. Bình thường, không có anh, em cứ loay hoay làm cái này cái kia là hết ngày rồi.
Cuối tuần chúng tôi hay nằm trò chuyện với nhau nhiều hơn. Ngày thường thì ngoài lúc mới thức dậy và sắp đi ngủ thì có thêm khoảng mươi mười lăm phút gì đó, lúc anh đi làm về và tôi hâm thức ăn. Cuối tuần thì không cần phải dậy sớm, chúng tôi thường ngủ nướng, hoặc chỉ đơn giản là nằm đọc sách và trò chuyện linh tinh. Có lúc chui ra sofa, hai đứa to vật vã nằm chen chúc.
Nằm trò chuyện với nhau thành một thói quen mà khi đi đâu đó không có đủ sự riêng tư để trò chuyện thì thật thiếu thốn lắm.
Chúng tôi nói đủ thứ trên đời, đông tây kim cổ, những chuyện không đầu không cuối. Vậy mà cũng lắm trò vui.
Cứ ở bên cạnh nhau, mua vui cho nhau vậy là đủ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét