Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Round the World Dream

Hôm trước tôi có đăng lên FB là:
Bạn có bao giờ nghĩ đến việc, một buổi sáng, bạn giở bản đồ thế giới ra, nhắm mắt chỉ vào một chỗ nào đó, và đi. 

Mình ám ảnh những chuyến đi từ nhỏ. Hồi nhỏ, mẹ mình luôn thích úm con ở nhà. Cũng do số phận đưa đẩy, mà mẹ mình cũng dũng cảm, thả mình đi lúc mình 15 tuổi. Rồi mình cứ đi, lúc này lúc khác, chỗ nọ chỗ kia, khi xa khi gần. Đi miết tới bây giờ cũng chưa về nhà. Anh chị mình cũng đi xa nhà một thời gian, giờ đều đã về lại với ba mẹ. Còn mình, cứ mãi miết đi, mà chưa biết khi nào về nhà.

Hồi xưa, mình chi mơ đi vòng vòng xóm vườn dừa, xóm cống, hay lên bến đá, xuống cảng. Lớn chút, mơ đi tỉnh này tỉnh nọ. Lớn chút, thích đi mấy nước lân bang. Giờ bay xa nhà nửa vòng trái đất, cái ước mơ nó cũng lớn dần. Mua cái bản đồ thế giới về, đi chỗ nào rồi quẹt quẹt chỗ đó. Rồi vẽ trái tim, vẽ ngôi sao, vẽ hình dấu chấm hỏi ở mấy nơi muốn tới, mấy nơi muốn ở, mấy nơi không biết có nên đến hay không. Treo tấm bản đồ ở phòng ngủ, sáng dòm một cái, chiều dòm một cái, như thu hết cái thế giới vô tầm mắt. Thấy thế giới nhỏ bé, và thấy mình như hạt bụi.

Hôm trước, mình đọc cuốn Tôi, Charley và hành trình nước Mỹ của John Steinbeck có đoạn về mấy cái nhà lưu động của mấy bạn Mỹ, cứ lang thang hết chỗ này đến chỗ khác. Ổng có thắc mắc như vầy:

[...] Tôi nói: "Một trong những cảm xúc quý giá nhất của chúng ta là về cội nguồn, sự trưởng thành có cội rễ từ một mảnh đất hay một cộng đồng nào đó." Họ cảm nghĩ như thế nào khi nuôi dạy những đứa con mà không có những cội rễ? Điều này là tốt hay xấu? Họ có nhớ về cội rễ hay không?

      Ông bố - một trong những người điển trai, da trắng trẻo, mắt đen - trả lời tôi, "Thử hỏi ngày nay bao nhiêu người có cái mà ông nói? Cội rễ nào ở trong một căn hộ cao tít tắp tận tầng thứ mười hai? Cội rễ nào trong các khu nhà cung cư chứa hàng trăm hàng ngàn chỗ ở nhỏ mà nơi nào nơi nấy đều giống hệt như nhau? Cha tôi đến từ Ý. Ông ấy lớn lên ở Tuscany, trong một ngôi nhà mà gia đình ông đã sinh sống dễ đến cả ngàn năm. Cái cội rễ của ông đấy: không nước sạch, không nhà vệ sinh, ... và họ nấu nướng bằng than đá hay củi từ cây nho. Họ chỉ có hai căn phòng, một nhà bếp và một phòng ngủ, nơi mọi người đều ngủ chung,[...]

[...] "Chẳng lẽ anh chị không khao khát một dạng ổn định nào đó?"
    
    "Ổn định nào ở đây? Nhà máy đóng cửa, người ta phải chuyển đi thôi. Gặp thời làm ăn được, mọi thứ mở ra, người ta cũng di chuyển đến nơi nào tốt hơn. Cứ bám lấy cội rễ thì ngồi đó mà chết đói. Ông cứ xem những người tiên phong trong các sách sử ấy. Họ là những người di chuyển. Họ chiếm đất, bán nó, rồi chuyển đi. [...] Thử hỏi có bao nhiêu đứa trẻ ở Mỹ ở mãi nơi mà chúng được sinh ra, nếu như chúng có điều kiện ra đi?"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét