Bắt đầu như thế có vẻ ổn nhỉ.
Tôi bắt gặp đâu đó trong cái nhân vật N hình ảnh của mình. Tôi bắt gặp đâu đó trong những chuyến đi của anh hình ảnh của những địa điểm tôi đã từng đến, những người tôi từng gặp. Và đâu đó, lẫn khuất là những nơi chỉ có trong trí tưởng tượng và những người lạ mà tôi biết. Có Bệt, có Cung tơ chiều, có Riêng một góc trời, có Jaka, có người phụ nữ chuyên hát nhạc Trịnh, có thằng bạn hồi còn tiểu học,...
Trong những nhân vật trong chuyện, không hiểu sao tôi dành tình cảm đặc biệt cho nàng Francessca - một chiếc xe tải màu vàng, vật sở hữu yêu quý của lão Sói. Vì rằng dù con người có bon chen, có đớn đau, có suy tư, trầm mặc với những nỗi niềm về những vùng đất mênh mang đèo mây sóng gió đó, thì nàng Francessca vẫn cứ ung dung tĩnh tại, nàng cứ bon bon, nàng cứ vô ưu mà cảm nhận từng thước đất. Nàng còn có lão Sói. Có lẽ lão yêu nàng, không chỉ bằng tình yêu đối với một thứ "có giá trị nhất" của lão, mà nàng còn mang cả giấc mơ của lão... Một giấc mơ hoang ...
Rồi một ngày ta cũng sẽ đi ...
Đường còn dài, còn dài...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét