Mình vẫn thích lấy mấy lớp buổi sáng, vì nếu buổi sáng ở nhà mình cũng không làm được việc gì, ngủ nướng hết cả buổi.
Buổi sáng của mình bắt đầu lúc chuông báo thức kêu lúc 7 giờ, và sau đó là màn vật vờ với mền gối và điện thoại. Khi sắp trễ giờ, thì mình sẽ lạch bạch vừa đánh răng rửa mặt vừa đun nước vừa hâm sữa. Thay đồ xong, mình sẽ uống sữa nóng, nước nóng và nếu xa xỉ hơn sẽ có thêm trái chuối/bánh mì/ hay thứ gì còn sót lại từ bữa tối hôm qua. Xong, lên đường.
Mình thấy mình thật sáng suốt khi lấy lớp học vẽ vào đầu ngày. So far so good. Buổi sáng sẽ bắt đầu rất nhẹ nhàng, kiểu như, thầy sẽ nói gì đó về sáng tối đậm nhạt, rồi thầy nói tụi bây vẽ đi. Tao sẽ bật nhạc nhé, tụi bây có yêu cầu nhạc nhẽo gì không. Thế là đèn vàng lên, nhạc lên, và cả lớp ngồi vẽ vời linh tinh. Tuần đầu tiên, nên thầy cho nghịch làm quen với than chì thôi, chưa có gì cụ thể. Okie, tụi bây còn 10 phút nữa nhá, chuẩn bị dọn dẹp rửa tay, thu dọn bãi chiến trường của tụi bây nhá. Rồi xong, hẹn gặp lại các bạn vào tuần sau, vẽ tiếp cái bài này nhé, same time, same place, same thing, different music!
Xong rồi mình sẽ đi qua lớp học writing. Ông thầy già nhưng mà rất có phong cách. Ổng hay đội cái nói cói, đeo kính đen, đóng bộ xách cái cặp da nhìn bảnh toỏng lắm. Ổng nói, hồi trước tao làm professor dạy môn tâm lý học ở Ohio state đó ghê hông, xong rồi ổng lia mắt khắp cả lớp, i can read your mind. Xong ổng cười hề hề, rồi lấy sách ra, bữa nay nói về cái này nghe.
Đi học xong hai lớp thì mình đói rã họng. Đi học thì mới biết cảm giác đói bụng là như thế nào. Thường thì đói làm mình thèm đủ thứ, và có thêm động lực về nhà nấu nấu nướng nướng.
Mình có thêm hai lớp học về con nít vào buổi tối nữa. Một lớp có cô giáo là cancer survivor, nên tay phải cô bị teo nhỏ. Cô còn trẻ và friendly lắm. Còn lớp nữa là một bà giáo già người Anh, nói giọng nghẹt mũi.
Lớp của bà giáo già có hai ông bà cụ chắc cũng khoảng 70 đi học. Bữa đầu cô hỏi chia sẽ mục đích khi học lớp này, hai ông bà rất hào hứng xung phong, tụi tao học lớp này để tụi tao về mở nhà trẻ, một cái nhà trẻ tư nhân, hy vọng là vẫn kịp. Lúc giao bài tập về nhà, cô nói, bài này đánh máy nhé, cỡ chữ 12 nhé. Ông cụ giơ tay lên, cái này phải đánh máy hả, viết tay không được hả. Bà cô lạnh lùng, ờ, tao xing lỗi, nhưng mà phải đánh máy. Xong, 3 phút sau bà cụ lại giơ tay lên, cái này phải đánh máy thiệt hả. Bà cô vẫn lạnh lùng, đúng rồi, đánh máy theo đúng cái chuẩn mà tao ghi trong tờ giáo trình á. Thiệt tình, mình quá mất cảm tình với bà cô này.
Đi học rất vui, thật đấy.
Đi học xong hai lớp thì mình đói rã họng. Đi học thì mới biết cảm giác đói bụng là như thế nào. Thường thì đói làm mình thèm đủ thứ, và có thêm động lực về nhà nấu nấu nướng nướng.
Mình có thêm hai lớp học về con nít vào buổi tối nữa. Một lớp có cô giáo là cancer survivor, nên tay phải cô bị teo nhỏ. Cô còn trẻ và friendly lắm. Còn lớp nữa là một bà giáo già người Anh, nói giọng nghẹt mũi.
Lớp của bà giáo già có hai ông bà cụ chắc cũng khoảng 70 đi học. Bữa đầu cô hỏi chia sẽ mục đích khi học lớp này, hai ông bà rất hào hứng xung phong, tụi tao học lớp này để tụi tao về mở nhà trẻ, một cái nhà trẻ tư nhân, hy vọng là vẫn kịp. Lúc giao bài tập về nhà, cô nói, bài này đánh máy nhé, cỡ chữ 12 nhé. Ông cụ giơ tay lên, cái này phải đánh máy hả, viết tay không được hả. Bà cô lạnh lùng, ờ, tao xing lỗi, nhưng mà phải đánh máy. Xong, 3 phút sau bà cụ lại giơ tay lên, cái này phải đánh máy thiệt hả. Bà cô vẫn lạnh lùng, đúng rồi, đánh máy theo đúng cái chuẩn mà tao ghi trong tờ giáo trình á. Thiệt tình, mình quá mất cảm tình với bà cô này.
Đi học rất vui, thật đấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét