Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Hãy yêu nhau đi

Hôm trước mình đọc tin về mấy vụ tấn công của nhà nước hồi giáo ở châu Âu với châu Phi thiệt là buồn. Chắc còn lâu lâu lắm châu Âu mới có thể bình yên trở lại. Nếu năm trước bọn mình không đi thì không biết đến khi nào mới có thể quay lại. Có bao giờ thế giới này im tiếng súng chưa nhỉ?

Đọc qua một vòng tin tức xong, nhắn tin cho chồng, thế giới đau thương quá anh ơi, thương anh lắm. Nghe có vẻ không liên quan gì đến nhau lắm, nhưng mình cảm thấy an ủi khi ngày nào hai đứa cũng nói thương nhau. Nhìn cảnh hoảng loạn ở sân bay Brussels, mình thấy tình đời mong manh quá.

Khoảng hai tuần trước, mình có viết một lá thư gửi cho ba mẹ. Lá thư ba trang chỉ để nói, con vui, con khỏe và con thương nhớ ba mẹ nhiều lắm. Lúc viết thư xong, mình đưa cho chồng đọc. Mình hỏi, sau này con gái anh lấy chồng xa, gửi cho anh một lá thư vậy thì anh thấy sao. Chồng cười cười, thì anh xỉu chớ sao. Không biết giờ ba mẹ đã nhận được thư chưa.

Hôm nay, sáng mình lái xe chở chồng đi làm rồi đi khám răng. Chiều thì đi tutor xong mình để xe lại ở công ty chồng để tối bạn ấy tự lái xe về. Lúc chuẩn bị qua drop xe thì nhận được tin nhắn,

Chồng: Chú sắp qua chưa? Chú có uống nước không anh lấy cho.
Chú gấu vợ: Chú không, cảm ơn anh.
Chồng: Khi nào chú đến thì nhắn anh biết, anh ra cho chú trái quýt.
Chú gấu vợ: Thôi, em không ăn quýt, mang cho em trái chuối đi.

Mình đến, bạn ấy mang ra cho mình lon nước với trái chuối, rồi đi bộ với mình ra trạm bus. Vậy thôi, mà mình vui cả tối. Thiệt, mình là đứa dễ dụ nhất trên đời.




2 nhận xét:

  1. không nhớ follow blog bạn Hồng Nhung từ khi nào, nhưng thi thoảng đọc bạn viết bình dị, thấy cuộc sống cũng còn đẹp lắm. nhất là trong lúc rối ren này :)

    Trả lờiXóa