Viết cái
này lúc 7g36 sáng, đang ngồi trên xe lửa
đi từ NY lên DC.
Sáng nay dậy sớm, bây giờ cũng hơi buồn ngủ nhưng mà mình muốn
viết nốt mấy thứ còn lại ở NY, để lâu quá quên mất. Xe lửa chạy ra vùng ngoại
ô, hai bên có mấy cái mương nhỏ nhỏ, cây cối tùm lum. Mình nói nhìn giống Việt
Nam há, bạn chồng nói, ừ, cùng trên trái đất mà. Chắc đang buồn ngủ, nói nhảm
trong vô thức.
Ngày ở đây
ngắn ngủn. Tụi mình ở khu hơi ghê ghê, nên không dám về trễ. Lần về khách sạn
trễ nhất là gần 1 giờ sáng, trên đường đi bộ về thấy năm sáu cái xe cảnh sát gì
đó, với quá trời cảnh sát đứng dọc đường. Nhưng mà cảnh sát chỉ đứng một đoạn
thôi, còn một đoạn vắng teo, hai đứa đi như bay :D. Vậy là từ đó, mọi cuộc ăn
chơi kết thúc trễ nhất là 11g. Mất công đi NY chơi, mà về nhà lúc 11g thì thiệt
là buồn hết sức.
Ở Bay Area
mình ở đang nóng dần lên rồi, ở New York thì chỉ mới vào xuân. Mấy hàng cây bên
đường đang bắt đầu trổ lộc, nhìn như một lớp tơ non xanh nõn nà trên cành trơ
trụi. Thỉnh thoảng đi trên đường vẫn còn thấy nhiều hoa anh đào. Trong thành phố
thì trồng rất nhiều hoa tulip trong mấy cái bồn hoa bên đường.
Bạn chồng
chỉ đi chơi được với mình thứ 7 chủ nhật với mấy buổi tối, còn ban ngày mình tự
lê la phố phường, chán thì vô FB ngồi học bài. Đi chơi mà vẫn phải vác text
book bự chảng theo học bài thiệt là khổ hết sức. Nhưng mà khổ hơn nữa là mặc dù
vác theo chứ học được có dăm bảy chữ hà.
Hệ thống
tàu điện ngầm ở NY thì chằng chịt, ga thì nhỏ nhỏ, hôi hôi dơ dơ. Hay tại mình
đi toàn mấy chỗ dơ dơ hôi hôi ta. Không biết thường ngày thì sao, đợt này mình
đi thấy NY như một cái công trường khổng lồ, chỗ nào cũng che chắn xây sửa.
Nhưng mà vẫn đẹp. Hai đứa vẫn thích, thích hơn SF.
Một tuần ở
NY, đi nhiều chỗ, ấn tượng mỗi nơi khác nhau.
Mình thích
nhất ở NY là: Viện bảo tàng. Nó có đủ loại hết, mà mình chỉ đi được có 2 cái là
Metropolitan Museum of Art (Met) và American Museum of Natural History(AMNH).
Mình đi mỗi
cái 1 ngày, mỗi ngày từ khoảng 11g sáng đến 4 giờ chiều. Đi được 1/5 cái Met và ¼ cái AMNH. Hai
cái này đều là bảo tàng có bán vé nhưng mà giá là recommended thôi, có nghĩa là
tao bán vé đúng giá là chừng ni nhưng mi muốn trả bi nhiêu thì trả. Mình hiền
lành lắm, thấy thiên hạ xếp hàng đông đúc quá nên ra máy mua cho lẹ, máy thì trả
đúng giá. Mình mua vé cho sinh viên ở Met là $12 + $7 audio tour, còn ở AMNH là
$17. Bạn chồng đi làm không đi chung được. Nếu đi được chắc sướng phát ngất.
Mình nói với chồng, sau này có con, bình thường nó đi học, hè
anh xin sang office bên này làm một tháng, ngày nào mình cũng đi bảo tàng với mấy
bạn nhỏ. Nghĩ là đã thấy sướng. Ở Met, mình chỉ đi hết được cái về văn hóa Ai Cập,
với cái triển lãm về The Lost Kingdoms, những bức tượng còn sót lại của đạo Hindu và Phật giáo từ thế kỷ thứ 5 – thế kỷ
thứ 8 ở Đông Nam Á. Có mấy cái tượng từ VN, đạo Hindu từ bảo tàng Chăm Đà Nẵng, còn đạo phật thì từ
mấy cái chùa ở Óc Eo, Kiên Giang. Đi lượn lượn ở chỗ Asian một tẹo nữa thì đi hết
nổi. Mình cũng hơi tiếc, vì mình chẳng hiểu gì về Hội họa hay điêu khắc phương
Tây cả, có audio tour phải tranh thủ đi nghe cho biết. Nhưng mà thôi kệ, mình
thấy cái văn hóa Ai Cập cũng rất hay. Để dành lại lần sau vậy. Ở AMNH thì mình
đi được phòng đa dạng sinh học, phòng về tiến hóa con người, phòng về sinh vật
biển. Và đi hết cái lầu có quá trời xương khủng long. Có mấy cái hóa thạch nó để
ra bên ngoài cho mình sờ sờ nữa. Đi như là cưỡi ngựa xem hoa vậy ấy, nhưng mà vẫn
sướng. Mình đi AMNH là thứ 5, mèn ơi, nó đông như kiến cỏ. Học sinh đủ các độ
tuổi nó đi bảo tàng, đứa nào cũng cầm giấy ghi ghi chép chép. Sướng hén.
Bạn chồng
thì thích đi coi kịch. Tối nào về cũng đòi đi coi kịch. Đi mòn dép luôn. Đi từ
đầu đường đến cuối đường, đi từ đường 50 tới đường 42 xong, đi ngược lại 49
xong vòng lên 45. Tụi mình coi được 4 vở : The Phantom of the Opera (75$/vé –
TKTS), Kinky boots (27$ - standing ticket), Jersey Boys (45$ - đặt online trước
khi đi) với Avenue Q (off-broadway – vé trên lầu – 75$, khi đến thì nó lại đổi
cho mình xuống ngồi mấy hàng đầu dưới). Muốn đi coi mà hông có nhiều tiền nên mới
phải đi vòng vòng vòng vòng như vậy ấy. Nhờ đi vòng vòng mà hai đứa mình mới
phát hiện ra mấy cách coi kịch rẻ. Có thể ra quầy TKTS để mua vé giảm giá, nói
là giảm giá, nhưng mà chắc cũng là ghế đẹp nên vé cũng mắc, tầm khoảng 75$ up.
Cách 2 là có thể tới tận nhà hát mua, chọn ghế xấu xấu xa xa một chút thì có
khi cũng rẻ. Hoặc nếu bạn không ngại đứng thì một vài rạp có bán vé đứng, 27$ một
vé. Lần này mình muốn đi coi Lion King mà không có tiền coi (nó chỉ còn vé VIP
199$ vé), nên mới biết là nó có cái màn trước giờ diễn 2 tiếng, nó sẽ cho ghi
tên và rút thăm mua vé với giá 30$ một vé, cash only. Mình biết cái này hơi muộn,
nên chỉ đi rút thăm có 1 bữa, đi hết cả tuần chắc có thể may mắn hơn. Cái màn
rút thăm này chắc chỉ có ở mấy vở hot hot của Disney.
Có một bữa đi coi kịch xong, đi ngang xe bán đồ ăn nướng lề đường, thơm quá phải quẹo vô ăn thử. Anh bán đồ ăn cười hỏi mày ở đâu tới. Tao từ Việt Nam, mày biết Vn ở đâu hông. Biết chứ, Việt Nam là chỗ mà Tom Hanks đi đánh nhau trong Forrest Gump phải hông? Ờ, đúng rồi đó, mày giỏi á. Còn mày từ đâu tới. Tao từ Ai Cập. Mày biết Ai Cập ở đâu hông? Ai Cập là cái nước có kim tự tháp phải hông? Ờ, đúng rồi, mày cũng giỏi á. Cây gà nướng 5$. Xong, hết chuyện. Vậy thôi mà thấy vui vui.
Vui nhất chắc
là hôm chủ nhật sau khi đi qua khu phố Hàn Quốc gặm chân gà nướng xong rồi hai
đứa đi bộ tung tăng ra ga Grand Central. Hai đứa nắm tay dung dăng dung dẻ trên đại
lộ công viên (Park Ave), thiệt tình ta nói nó lãng mạn. Nhưng cái cảm giác đi
bên nhau ở NY thì nó cũng không khác lắm với đi bên nhau ở Sài Gòn, Đà Lạt hay
một con đường không tên nào đó trong rừng. Nhưng khác hơn một chút là cảm thấy
may mắn vì ta lại có thêm một kỷ niệm được đi bên cạnh nhau, ở một nơi chốn
khác.
Buổi sáng
đi thăm khu tưởng niệm ngày 11/9 có lẽ là lặng lẽ nhất. Đó không phải là đài
phun nước, đó là hai cái hố sâu lắm, nước cứ từ trên cao tuôn xuống tuôn xuống
mãi. Tên của những nạn nhân được khắc lên trên thành bao quanh hai cái hố đó.
Hai đứa chỉ đi quanh, lướt qua những cái tên xa lạ. Chồng nhìn thấy một cái tên
Việt Nam. Có mấy bông hoa trắng người ta cắm trên những cái tên. Bọn mình không chụp tấm ảnh nào ở đó cả, nhưng chắc sẽ khó để mà quên được.
Cũng đi
loanh quanh vài chỗ nữa, đi tượng nữ thần tự do, đi bộ qua phố Wall, đi mấy cái
nhà thờ nhỏ nhỏ trong downtown, đi công viên trung tâm, đi lên cao ốc ngắm
thành phố.
NY lúc nào
cũng nườm nượp người đi lại.
Nếu được, lần
sau mình sẽ book khách sạn ở gần trung tâm hơn, dậy sớm hơn hoặc chơi muộn hơn
để có thể enjoy cái thành phố này nhiều hơn.
Chắc sẽ có
lúc nào đó quay lại.
Note: Hôm
nay, bạn chồng phải họp nên ăn trưa xong hai đứa lên office FB ở DC. Chồng đi họp,
mình ngồi viết cho xong cái này.
 |
| Park Ave, hoa anh đào vẫn còn nở dọc đại lộ. Cuối đường là ga Grand Central. |
 |
| Một góc NY nhìn từ Top of the Rock. Cái xanh xanh là công viên trung tâm |