Tuần này, ba mẹ vừa đi siêu âm con lần 2 để đo độ mờ da gáy. Bác sĩ báo với ba mẹ là chỉ số của con hơi cao, và con có khả năng bị một số bệnh lý về gen. Tỷ lệ là 1:5. Mẹ đã ngỡ ngàng và cảm thấy bất lực vô cùng.
Bác sĩ giải thích mọi thứ về chỉ số cho ba mẹ, rồi ba mẹ đi gặp một cô tư vấn về gen. Cô hỏi mẹ trong 1 tiếng vừa qua mẹ nhớ được điều gì. Mẹ nói rằng mẹ chỉ nhớ là 1:5, rồi nước mắt mẹ rớt. Xác suất thống kê chưa bao giờ là một môn học có nhiều ý nghĩa với mẹ, nhưng bây giờ, con số đó mang lại cho mẹ một sự sợ hãi.
Cô Sharon là người tư vấn cho bố mẹ, cô rất là tâm lý lắng nghe và giải thích tường tận cho bố mẹ mọi thứ về những xét nghiệm bố mẹ có thể làm. Khi bố con hỏi liệu lối sống hay điều gì về cuộc sống của bố mẹ có thể ảnh hưởng hay làm thay đổi gen của con. Cô đã trả lời chắc nịch là không, bố mẹ không có lỗi gì trong việc này hết. Mẹ rất cảm ơn cô về điều này. Cô còn hỏi mẹ về những người đã biết về sự biểu hiện của con, cô gửi cho mẹ thông tin để mẹ có thể giải thích cho mọi người về những nguy cơ của con. Cô con trấn an bố mẹ rằng điều quan trọng nhất là cảm giác của bố mẹ, mọi người có thể nghĩ rằng đang làm điều tốt cho con, nhưng chỉ có bố mẹ là người hiểu rõ nhất điều này. So, please be patient with them.
Ngay hôm đó, bố mẹ đã quyết định làm thêm một xét nghiệm nữa để có thể đánh giá đúng hơn về những rủi ro mà con có thể mắc phải. Hai ngày trôi qua, bố đã tìm hiểu nhiều thông tin và có nhiều thông tin khá lạc quan về những gia đình có cùng chỉ số xét nghiệm. Bố mẹ chỉ còn biết cầu nguyện và hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến với con.
Mẹ học được một điều vô cùng lớn lao rằng, việc một người được sinh ra khỏe mạnh là một điều kỳ diệu vô cùng. Và tất cả điều mẹ mong bây giờ là con có thể khỏe mạnh đến cùng với bố mẹ trong cuộc đời này.
Dù thế nào đi nữa, bố mẹ vẫn yêu con rất nhiều, as always.
Hôm nay, con đến với mẹ khoảng hơn 10 tuần rồi. Mẹ vẫn đang còn loay hoay để làm quen với những cơn buồn nôn, buồn ngủ và nết ăn uống mới.
Mẹ chỉ nôn 2 lần, rất nhanh, rồi thôi. Một lần do mẹ uống vitamin bầu lúc bụng đói và một lần lúc mẹ ăn quá no.
Cuối tuần này, mẹ bắt đầu hơi mệt nhiều. Buổi tối mẹ hay bị buồn nôn nặng hơn, nhất là khi mẹ đói. Ban ngày hai hôm nay, mẹ ngủ nhiều, cứ ăn no là mẹ lại lăn ra ngủ :)
Từ khi có con, mẹ thấy mình phải học lại những thứ vô cùng đơn giản như là học ăn, học thở, học ngồi sao cho thẳng, đi sao cho nhẹ nhàng. Mẹ cảm thấy việc có con thật là một điều vô cùng kỳ diệu.
Bố vẫn yêu chiều mẹ nhiều lắm, nhiều hơn là lúc chỉ có mình mẹ là chắc. Mỗi lần mẹ than mệt, bố lại nhăn nhó: "đi bệnh viện nghen" làm mẹ rất mắc cười.
Thương bố lắm, bố cứ lên mạng tìm mấy thông tin về bị nghén đọc để giúp mẹ thoải mái hơn. Mẹ thì thấy không sao, trong 3 tháng này, đây là những dấu hiệu cho mẹ thấy được con đang khỏe mạnh. Mẹ chỉ mong đến sau 3 tháng để con có thể cứng cáp hơn và mẹ có thể khoe con với nhiều người hơn.
Bà nội ngoại vẫn hay hỏi thăm con nhiều. Ông bà nội thì rất mừng vì cuối cùng bố mẹ cũng hợp tác để con xuất hiện.
Thỉnh thoảng mẹ vẫn nhớ ông ngoại lắm. Cứ nghĩ đến ông là mẹ lại muốn khóc. Vì ông thương mẹ lắm, ông chắc sẽ rất vui vì biết mẹ đã có con. Nhưng con ạ, ông luôn ở đây với mẹ, và chính con nữa, con cũng là một sự tiếp nối của ông. Mẹ lại khóc nhè rồi.
Mẹ chưa biết con là trai hay gái, nhưng mẹ cứ tưởng tưởng là con sẽ rất giàu tình cảm và cả nhà ta sẽ có thật nhiều kỷ niệm yêu thương với nhau.
Cả nhà ta cùng nhau cố gắng nhé. Mẹ sẽ cố gắng ăn ngoan, ngủ ngoan, tập thể dục thường xuyên để con lớn lên khỏe mạnh cùng mẹ. Con cũng cố gắng lớn ngoan trong bụng mẹ nhé. Bố gầu thì cũng cố gắng để có thể chăm lo tốt nhất cho mẹ con mình.
Từ khi ba mất, nhà mình có nhiều chuyện lung tung hết cả lên. Mình ở xa, mà mỗi lần nghe chị Cúc gọi update tình hình là mình cũng muốn không thở nổi.
Có nhiều nỗi khổ đến từ tham sân si quá và khi người ta chìm đắm vào những chấp ngã đó thì mọi thứ trở nên thật là khổ não.
Mình ở xa, không biết làm gì. Chỉ mong thở được vài ba hơi an ổn cho mẹ, cho anh Minh, cho chị Thụy, cho chị Cúc, cho ba đứa nhỏ. Cho cả mợ Hai, chú Út, cô Tư, cô Năm, bác Hai. Cầu mong cho tất cả chúng ta có một chút phút giây yên bình nào đó.
May mà có anh ở bên cạnh. Những ngày này, anh cũng bận rộn nhiều việc, nhưng buổi tối và cuối tuần đều cố gắng dành thời gian cho mình. Không có anh, chắc mình chỉ quẩn quanh những chuyện rối bời.
Mấy hôm nay trong lòng có nhiều trăn trở về nhiều thứ, nhưng nó nặng và khó để viết quá nên mình sẽ bắt đầu với một chủ đề yêu thích của mình: giảm thiểu rác thải. Mình có một người bạn đang là nhà hoạt động môi trường về các vấn đề rác thải nhựa (nghe siêu oách), nên mình có người để chia sẻ những trăn trở cũng như suy nghĩ của mình về vấn đề này. Hai tuần nay, khi mình ở Nhật và Mỹ, những nước rất phát triển nên hàng hoá, thực phẩm vô cùng tiện lợi. Đi kèm với sự tiện lợi đó là vô vàn các sản phẩm được đóng gói bắt mắt và tiện dụng bằng nhựa. Việc lựa chọn sản phẩm thân thiện với môi trường là một vấn đề rất chi là tranh cãi với mình, một đứa bị bệnh cầu toàn. Sau chuyến đi Tokyo, cùng nhiều trăn trở, mình quyết định viết lại tiêu chí giảm thiểu rác thải của mình, bắt đầu bằng một bước đơn giản nhất có thể. Refuse single use - Từ chối đồ sử dụng một lần
Ở Mỹ, đặc biệt là trong các công ty lớn, mình thấy có một số plastic làm từ nguồn gốc thực vật, có khả năng phân hủy, nhưng nó được ghi rõ là phải sử dụng trong cơ sở xử lý đặc biệt. Nên tốt nhất là chúng ta vẫn nên refuse single use vì một trái đất tươi đẹp hơn cho chúng và con cháu chúng ta. Hôm trước nói chuyện với các bạn của mình về chuyện khó khăn để giảm thiểu sử dụng plastic. Mình đã từng thấy vô cùng tội lỗi khi phải quẳng đi rất nhiều đồ dùng một lần trong chuyến du lịch vừa rồi. Sau khi về nhà dọn nhà thì cũng ra vô vàn những thứ mà sẽ phải end up in landfill mà không biết khi nào sẽ phân huỷ được. Thiệt là mình thấy hơi áp lực và mệt mỏi trong cuộc chiến chống rác nhưạ này. Rõ ràng là plastic là một phần rất lớn trong cuộc sống của chúng ta, thay vì cắt một cái rụp hết tất cả plastic (có vẻ như là bất khả thi với mình bây giờ), thì chúng chấp nhận plastic là một phần của cuộc sống và ta có thể tiêu dùng có ý thức. Bớt đi một cái túi, một cái ống hút, một chai nước dùng một lần KHÔNG THẬT SỰ CẦN THIẾT là chúng ta đang góp phần vì một thế giới tốt đẹp hơn cho chúng ta và con cháu chúng ta. Nghĩ như vậy mình có nhiều động lực hơn hẳn để hành động.
Mỗi tuần ở FB Tokyo đều có một thống kê nhỏ như thế này để nhắc nhở mọi người. Hay ở vòi nước công cộng chỗ N ở, có một cái máy điện tử, sẽ ghi lại khi sử dụng bình của mình hứng nước từ vòi này sẽ tiết kiệm được bao nhiêu chai nhựa dùng một lần. Những hành động nhỏ và tích cực sẽ giúp chúng ta thấy ý nghĩa của việc mình làm và có thêm động lực cũng như rèn thói quen để làm tốt hơn.
OK, bây giờ thì xách giỏ xách hộp đi mua đồ ăn nào.
Sinh nhật em năm nay, chúng ta đến Nhật Bản. Cảm ơn anh đã cùng em thực hiện lời hứa của 6 năm trước. Mỗi năm, sinh nhật em chúng ta sẽ cùng nhau ở một nơi mới nào đó. Trên máy bay, anh viết cho em một lá thư. Về khách sạn, anh mở cho em, đọc xong em nằm khóc nức nở. KHÔNG AI HIỂU VÀ THƯƠNG EM NHƯ ANH.
"Sinh nhật là ngày ta chào đời, là ngày một mối nhân duyên gì đó mà có lẽ ta sẽ không hiểu hết đã đưa ta đến với cuộc đời này, cho ta hình hài một con người . Có lẽ sinh nhật là ngày của cha mẹ ta, cũng như ta nghĩ sau này sẽ luôn nhớ đến những ngày sinh nhật của mèo con, voi con vậy. [...]
Sinh nhật này em gọi về cho mẹ nhé. Năm nay cuộc đời hai ta đã thay đổi thật lớn, khi một người thương yêu nhất đã ra đi."
Từ hôm qua đến nay, mỗi lần đọc lại em đều khóc. Cảm ơn anh rất nhiều.
Sau tất cả thì sự thấu hiểu và thương yêu nhau là điều chúng ta cần nhất trong đời này. Cảm ơn anh vì đã luôn bên em, cùng em học bài học này.
Love you.
Lúc mới quay lại Mỹ, hai đứa chúng mình lại có dịp sang New York một tuần và được ghé Bích Nham chơi với các thầy các cô ba bữa.
Mình có gặp lại hai thầy từ Lộc Uyển chuyển sang đây. Các thầy cô khi gặp người Việt thì vui lắm, mà biết tụi mình từ Cali sang thì lại còn thương quý nhiều.
Bích Nham rất đẹp, những con đường nhỏ trong rừng dọc theo dòng suối uốn quanh.
Mình ở Bích Nham ba ngày thời tiết thay đổi biến đổi thật là diệu kỳ. Một ngày sương mù, một ngày nắng ấm (lúc mọi người ra làm vườn), và ngày cuối cùng, buổi sáng lúc mình thức dậy tuyết rơi phủ trắng đẹp tinh khôi như một bức tranh.
Mỗi lần về Làng là nhiều hạnh phúc lắm, lần này lại còn được gặp người thương.
Cảm ơn đời cho mình thêm một chốn đi về.
Mấy hôm nay đất nước mình lại thêm "bao phen hờn tủi". Những người lớn tuổi, như ba mẹ và các cô cậu mình đều là những người từng trải qua nhiều biến động của thời cuộc. Khi họ đã bỏ đất mẹ ra đi, dù lòng còn nhiều lưu luyến nhưng hờn giận chắc cũng chưa nguôi ngoai. Khi nhìn thấy những bạo động trong và ngoài nước, và cả những người trong gia đình, lòng mình cũng có nhiều hoang mang. Mình kể với anh về những xáo động và suy tư của mình. Anh không nói gì chỉ gửi cho mình một bài thơ. Cảm ơn anh rất nhiều.
Đất Nước Tình Thương
Đất Nước mình đẹp lắm đấy em ơi Biển trải rất xa và núi rừng xanh thẳm Những con đường lúa đôi bờ xa tắp Những hàng cây im lặng đợi mặt trời
Đất Nước mình đẹp lắm đấy em ơi Từ Lũng Cú đến Cà Mau đất mũi Đất Nước mình qua bao phen hờn tủi Vẫn nở hoa, cây táo ấy sau nhà!
Em thương thôi, đừng hờn giận nữa nha Bởi Đất Nước cần nhiều tình thương lắm! Những khổ đau thấm sâu vào từng dặm Hàn gắn đến bao giờ? Tổ Quốc mới đi lên?
Em đừng giận nữa, chỉ thở thôi nghe em Nghe tiếng tim mình đập trong lòng Đất Nước Bỏ hết xuống cái Tôi mình quá lớn Chỉ để thương ngay nỗi khổ trong mình
Trước khi cất lời, em giữ lại lặng thinh Dù nhìn thấy những điều tim buốt nhói Hay trăn trở với muôn vàn câu hỏi Phải làm sao để đỡ những muộn phiền?
Phải chăng Đất Nước là của những kẻ có tiền? Hay những kẻ quên mình từ đâu nhỉ? Bao gian khó trút lên người chăm chỉ Mặn mồ hôi mà cay đắng chất chồng?
Em thấy đấy, nước mình đáng thương không? Nếu thương thật thì em ngồi yên lại Đừng để giận cuốn mất mình đi mãi Bình an rồi, em sẽ rõ đúng – sai….
Đất Nước mình vẫn sẽ có ngày mai Nếu từ hôm nay, em thương mình chân thành nhất… Hãy yêu Đất Nước từ những gì có thật Như yêu ba, yêu mẹ, yêu mình… Như yêu chiều tà hay yêu ánh bình minh Như yêu bão tố hay những ngày nắng hạn Như yêu thầy, yêu bạn…. Yêu mùa hè đã đến cầm tay….
Em ạ, em phải thấy mình rất may Khi thấy Đất Nước còn an bình như thế… Dù những chuyện trái ngang vô kể Thì niềm thương còn ở trái tim mình!
Đây là một tấm hình mình chụp ở Hoàng Sơn, Trung Quốc. Mình để nó làm hình nền trên máy tính và điện thoại. Mỗi lần nhìn hình thì mình tự nhắc mình là ở một nơi thâm sơn cùng cốc kia có những cái cây đẹp vô vàn, chúng không cần đẹp cho ai cả.
Nếu mình là cây, thì chuyện của mình là xanh. Vậy thôi.
Sau khi thử nghiệm và làm chết một cơ số các em hoa lan, năm ngoái mình cũng trồng được một em hoa lan rebloom bằng water culture. Trong quá trình thử nghiệm, mình phát hiện ra ở chợ gần nhà có bán lan sau khi đã hết hoa. Chắc là bán không được, nên đành cắt cành rồi bán chậu lan trơ trọi gom được miếng nào thì gom.
Trước khi về VN, mình mang tặng hai chậu lan của mình cho nhà bạn, giờ quay lại mình mới đi mua lại hai chậu hoa mới. Vẫn là những cây hoa đã cắt cành, rẻ bèo. Vì rẻ bèo nên nếu mình có lỡ làm nó chết ngắc thì mình cũng không có hôi tiếc lắm.
Mình vẫn rất nhớ hai chậu hoa lan của mình năm ngoái. Lúc đó là mùa hè, mình đi tình nguyện cho chương trình con nít cho khóa tu gia đình ở Lộc Uyển. Hai chậu lan đã được cho vào nước khoảng 2 tuần trước khi mình đi. Tụi nó đang ngắc ngoải làm quen với môi trường mới. Mình đi liền 10 ngày, ở nhà nhắc bạn chồng mập thấy hết nước thì thêm vào dùm mình.
Sau 10 ngày mình về thì nó mọc ra rễ mới, nhú thêm một nhành hoa mới. Ngày nào mình cũng nằm lăn ra nhìn bộ rễ đang nhú ra và cành hoa đang dần dần hé, và cảm thấy mình cũng đang lớn lên từng ngày cùng với cây hoa của mình.
Có một điều thú vị khi mua hoa cắt cảnh kiểu này là mình không biết hoa màu chi hết. Cứ trồng rồi hy vọng đến lúc nó ra hoa. Điều này làm mình nhớ đến phim Forrest Gump, khi anh nói về hộp chocolate cuộc đời.
Hai cây lan mình mua đợt này rất thú vị. Một cây mình mua vì mặc dù lá nó có vẻ khô khô nhưng nó đang bắt đầu nhú hoa và mình mong là nó sẽ kịp thích nghi sớm với môi trường nước rồi cho mình ngắm hoa sớm. Một cây nữa thì có lá xanh mướt trông mạnh khỏe lắm. Khi mình về dọn dẹp bộ rễ cho hai đứa thì bộ rễ của bạn khô khô kia lại đẹp hơn bộ rễ của bạn trông khỏe mạnh. Nhưng may mắn là cả hai đứa nó đều có một vài cái rễ trần ở trên, nên chắc là nếu có bị úng hết rễ cũ thì với mấy cái rễ trần hy vọng có thể giúp tụi nó vượt qua được giai đoạn chuyển giao.
Mình cũng đang trong giai đoạn chuyển giao, từ ở không sang đi làm. Nhưng lần này, như mấy cây lan mới của mình, mình cũng có thêm những cái "rễ" mới giúp mình vững vàng hơn. Lần chuyển giao này nhẹ nhàng hơn, chủ động hơn và có nhiều thuận lợi hơn.
Sáng nay, lúc mình đang lui cui chuẩn bị đồ ăn sáng, thì anh hỏi mấy hôm nay mình có đọc tin tức không. Mới từ NY về, mình còn phải sắp xếp mấy thứ, rồi còn đi làm, nên cũng không rảnh đọc báo chí gì.
Anh nói hôm qua vừa có một vụ shooting nữa.
Mình thừ ra, đứng thở cho đỡ thấy mệt lòng.
Anh chần chừ rồi nói tiếp, ở Bay Area, nơi chúng tôi ở.
Ở Headquarter của Youtube ở San Bruno.
Mình hỏi anh về thương vong và thủ phạm. Anh cũng không rõ, vì chiều qua, lúc đọc tin là mới xảy ra sự vụ chưa có thông tin gì cụ thể.
Hai đứa ngồi im ăn sáng.
The victims could be us. Ba năm trước, anh cũng có một offer của Youtube, nếu lúc đó anh nhận lời, có thể anh đang đi làm ở đó.
Chúng tôi chỉ biết dặn nhau cẩn thận chỗ đông người. Đi về nhớ nhắn cho nhau biết.
Mọi thứ cũng chỉ vì sự thù hận và đau khổ gây nên.
Đây là ba nghệ sĩ mà mình may mắn được đi xem biểu diễn trong đợt về VN lần này. Ba phong cách rất khác nhau, cũng có vẻ như là của ba thời kỳ khác nhau.
Nguyên Hà
Mình thích chị Hà hát khá lâu rồi, từ khi chị còn hát mộc ở cà phê Bệt Ngô Thời Nhiệm năm bảy tám năm về trước. Người chị bé, gương mặt là lạ nhưng không quá đặc biệt. Nhưng giọng hát của chị thì đặc biệt, vang và truyền cảm vô cùng. Những bài mình đã nghe chị hát thì không thích được ai hát nữa.Trước khi về, tụi mình đã bảo nhau là nhất định phải đi nghe chị hát. Tuần nào thứ hai ở lại Sài Gòn, tụi mình cũng đến Openshare chờ nghe chị hát.
Giờ chị chỉ hát ở Openshare tối thứ hai. Thỉnh thoảng có một vài đêm nhạc riêng ở một quán cà phê nào đó ở Sài Gòn.
Chị hay hát nhạc buồn. Giọng chị cũng buồn da diết.
Khánh Ly
Một buổi sáng trong lúc ngồi ăn sáng ở nhà, bạn chồng đọc hết báo rồi mình vẫn chưa ăn xong. Bạn ý chán quá đọc nốt cả những trang rao vặt quảng cáo thì thấy thông tin về một đêm nhạc của cô Khánh Ly ở Nhạc viện thành phố. Vậy là hai đứa lên Sài Gòn, mua vé đi xem. Tụi mình mua vé rẻ nhất, ngồi tít xa trên lầu. Ngồi trên lầu có một cái hay là mình có thể ngắm hết cả khán phòng bên dưới. Buổi diễn hôm đó có rất nhiều khán giả là các cô bác lớn tuổi. Họ mặc đồ đẹp, áo dài, áo đầm hay những bộ vest trang nhã, trang điểm và cầm hoa đến xem. Tự nhiên mình có cảm giác mình sống lại những ngày xưa cũ ở Sài Gòn.
Đêm diễn này là một trong những đêm diễn trong một chương trình từ thiện của các nghệ sĩ trong và ngoài nước. Ở tuổi 70, giọng hát của cô vẫn vang và trầm ấm lạ lùng. Cô Khánh Ly nói chuyện rất duyên dáng và khiêm cung. Cô nhiều lần cảm ơn Chúa đã cho cô giọng hát, cảm ơn khán thính giả đã thương mến cô, được hát ở Nhạc viện là một vinh dự lớn lao cho cô. Cô hát khoảng hơn chục bài trong chương trình, và kể những câu chuyện nhỏ về những bài hát.
Ra về, tụi mình chỉ tiếc là đã không dắt ba mẹ mình đi xem. Không biết ba mẹ sẽ thấy sao, liệu ba mẹ có nhìn thấy lại một thời tuổi trẻ của mình?
Lê Cát Trọng Lý
Năm 2016, Lý có ra một đĩa mới tên là Không sao về bắt đầu. Hai đĩa nhạc gần đây của Lý, Dreamers và Không sao về bắt đầu, Lý tự làm đĩa và tự phát hành trên FB của mình. Mình đặt mua đĩa nhạc và chuyển về nhà. Một năm sau, mình mới có dịp cầm trên tay đĩa CD đó. Mình mang nó lên Đà Lạt tặng sinh nhật một người bạn, rồi tụi mình cùng nghe với nhau từ file mp3(?!?!) vì không có đầu CD để nghe.
Lúc đó là tháng 11/2017. Rồi từ đó đến giờ, những bài hát đó cứ theo tụi mình ngày ngày.
Từ Dreamers, Lý đã kết hợp với bạn Tú và dàn nhạc để cho những sản phẩm âm nhạc phong phú và bay bổng hơn. Mình rất thích series Live in Church của Lý, nhưng với mình album mới này là album hay nhất của Lý từ trước tới giờ.
Một ngày cuối năm, mình hay tin Lý sẽ tổ chức concert ở Hà Nội, mang tên là Con chim già ngất ngư. Hai vợ chồng không có chần chừ gì hết, đặt vé rồi bay ra Hà Nội xem Lý diễn. Vé của Lý không có ghi chỗ ngồi, chỉ chia ra thành từng khu vực, nên dù trời Hà Nội rất lạnh các bạn đến sớm xếp hàng để ngồi được chỗ đẹp. Lý diễn cùng dàn nhạc ở phòng hòa nhạc Học viện âm nhạc quốc gia, khán phòng đẹp nhất mà mình từng đến. Lý hát nhiều bài trong album mới, một số bài trong dự án Những câu đố dành cho trẻ con của Lý, một số bài mới sáng tác. Lý vẫn hiền lành và hồn nhiên. Giọng hát của Lý bay bổng. Nhạc của Lý vẫn trúc trắc khó hiểu.
Buổi diễn hôm đó là một tổng hòa tuyệt vời. Lần đầu tiên mình xem trực tiếp Lý hát cùng dàn nhạc. Mình bay lên và tan vào trong đêm diễn hôm đó.
Nếu Nguyên Hà hát những bài tình da diết pha chút sầu muộn của tuổi trẻ đương đại, Khánh Ly đại diện cho những ngày xưa cũ, thì Lý và nhạc của Lý cho mình cảm giác xuyên không đến một chân trời bình yên xa lắc.
Mình đã về Mỹ được hai hôm. Đọc báo toàn để ý mấy tin buồn và đau khổ. Như là sau đợt học sinh khắp nơi xuống đường cho an toàn của mình, mới có thêm một vụ nổ súng ở trường học, nâng tổng số vụ nổ súng ở trường học từ đầu năm đến giờ lên 16 vụ. Như là vụ bom thư hàng loạt ở Texas, mà đối tượng nhắm tới có vẻ là bất cứ người nào khi hung thủ sử dụng một kiểu dây bẫy để kích nổ.
Bạn chồng sẽ bảo mình thôi em đừng đọc báo nữa.
Nhưng khi em không đọc những bạo động vẫn ở ngoài đó.
Mình đang học cách nuôi dưỡng bình an trong mình. Mình rất hay bị dao động từ những tác nhân bên ngoài, nhưng may quá có bạn chồng bên cạnh, như là cái mỏ neo của mình vậy. Nhưng mà mình muốn tự thân mình cũng là một cái mỏ neo cho mình. Mình muốn tự thân nuôi dưỡng bình an, để bình an có thể lớn lên và lan tỏa đến những đứa trẻ của mình, đến những người quanh mình.
Trước khi quay lại Mỹ, may quá tụi mình có ghé thăm làng mai Thái Lan. Sau Tết, mình đi như con thoi không có nhiều thời gian với gia đình, điều quan trọng nhất của mình trong chuyến đi, nên mình cảm thấy hơi chơi vơi. May quá, mình có ba ngày về lại Làng với ba và chồng. Và may mắn hơn nữa là có một nhóm phật tử lớn tuổi cùng đi trong chuyến này và đã trợ duyên cho ba mình rất nhiều trong chuyến đi đầu tiên của ông tới làng.
Mình cảm thấy thoải mái vô cùng. Đã về, đã tới. Gặp gỡ và trò chuyện cùng các brothers and sisters ở làng làm mình thấy bình an thanh thản vô cùng.
Trong một buổi pháp thoại, có một sư thầy đọc cho mọi người nghe bài thơ của sư ông.
Bài thơ Tin Vui
Tin vui
Những tin vui
Báo người ta không chịu in, chịu nói
Nhưng trong báo chúng tôi
Mỗi ngày chúng tôi vẫn thường chuyên môn đưa tin vui
Mỗi buổi sáng tinh sương
Chúng tôi thường ra bản in đặc biệt
Và chúng tôi rất cần bạn đọc
Đọc để mà biết
Những gì đang thực sự xảy ra
Tin vui là bạn còn sống
Và cây xoan ngoài ngõ đã ra hoa.
Cây xoan ấy
Bạn thấy không
Đã can trường đứng vững
Suốt cả một mùa Đông băng giá.
Tin vui là mắt bạn còn sáng, còn tốt
Và bạn còn có thì giờ để ngắm trời xanh
Em bé xinh tươi đang đứng trước mặt bạn
Đôi mắt long lanh
Bạn có thể mở rộng hai cánh tay
Ôm em bé vào lòng.
Họ chỉ in những tin giật gân
Họ chỉ in những tin sầu đau, tiêu cực
Hãy cầm thử tờ báo của chúng tôi lên xem
Ấn bản nào cũng đầy những tin lành, những tin vui,
những tin tích cực
Bởi vì chúng tôi muốn bạn luôn luôn thừa hưởng được
Và góp sức vào gìn giữ hạnh phúc chung.
Một bông trà mi vừa nở phía ngoài tường
Bông hoa đang mỉm một nụ cười
Rất ư mầu nhiệm
Bông hoa đang hát ca bài hát bản môn
Bài hát thiên thu tuyệt vời
Có tai và có tâm
Thế nào bạn cũng nghe được
Chúng ta hãy chắp tay và cúi đầu
Để nghe tiếng hát ấy.
Hãy bỏ lại phía sau lưng những sầu đau
Những vướng bận
Hãy đi lên như một con người tự do.
Tin vui nhất vừa mới đến
Là bạn có tính Bụt trong lòng
Hạnh phúc
Vững chãi
Và thảnh thơi
Là những gì bạn và tôi
Đều có thể làm ra được.
Mình deactivate facebook rồi. Mình thấy nó không giúp ích gì cho mình nữa hết. Những người cần kết nối mình đã kết nối được.
Cali vẫn còn những ngày mùa đông rơi rớt lại. Tuần sau mình sang New York với chồng, sẽ đi thăm tu viện Bích Nham, và sẽ gặp một người thương trong chuyến đi đó. Thiệt là nhiệm màu.
Mình lắng nghe và nhìn thấy nhiều câu chuyện buồn và nặng nề đến nỗi mình tự hỏi liệu người ta có còn tin vào hạnh phúc và có đang tìm cầu hạnh phúc nữa không.
Hạnh phúc dường như là một thứ quá mơ hồ để tìm kiếm. Hạnh phúc là một trạng thái, một kiểu cân bằng. Người ta phải trải qua cảm giác đó, lưu giữ nó lại, để đến một lúc nào đó, khi mất cân bằng người ta mới có thể tìm lại được. Chớ bây giờ cũng đang có nhiều niềm đau nỗi khổ, mà không biết dáng hình hạnh phúc nó ra làm sao thì biết sao mà tìm.
Đi tìm cái mơ hồ khó quá thì người ta quay ra tìm cái dễ nắm bắt hơn. Người ta đi kiếm tiền, mua nhà, mua xe, mua đồ ăn, sắm sửa đồ đạc, tìm cầu danh vọng.
Quan trọng là ta không dừng lại. Cứ tìm kiếm, kiểu gì rồi cũng đến lúc tìm ra. Tìm hết mấy thứ sờ mó được, rồi sẽ đến lúc chạm tới cái hư vô.
I do miss you, my dear friend but it has been so long since the last time we talked.
Gặp bạn ở thì hiện tại làm mình thấy hoang mang. Mình đã nghĩ chúng ta sẽ có rất nhiều chuyện để nói với nhau, hoặc im lặng với nhau cũng đủ vui. Nhưng cái không gian im lặng awkward hôm ấy làm mình nản lòng lắm. Đến nỗi mình đã nghĩ mọi thứ có lẽ sẽ tốt hơn nếu mình không hẹn gặp lại bạn.
Mình đã băn khoăn rất nhiều, nhưng cuối cùng hai đứa đã chọn gặp nhau. Chúng mình hẹn ăn tối. Câu chuyện của mình xoay quanh gia đình bé nhỏ của mình. Chuyện của bạn là những phi vụ làm ăn, những người bạn kinh doanh của bạn. Đến lúc gần ra về, câu chuyện mới chạm được đến sự cô đơn của bạn. Điều đó làm mình buồn. Vì dầu sao đi nữa, bạn là hoặc đã từng là bạn tri kỷ của mình. Cảm giác như bạn đang chìm trong công việc. Công việc đang chiếm lấy bạn, đang lấy hết những niềm vui khác của bạn hoặc chính bạn chọn đó là niềm vui. Fine, it’s just the matter of choice.
Lúc hai đứa đi bộ trên đường, mình cũng đã nói với bạn. Mình đã băn khoăn khi hẹn gặp, vì lần gặp nhau trước có nhiều khoảng im lặng quá, có nhiều khoảng awkward moments quá. Mình thì không muốn như vậy. Đời quá ngắn để kéo dài những awkward moments đó. Bạn bảo mình thông minh. Mình nói đó không phải là thông minh mà là nhạy cảm. Nhưng thật ra mình cũng chưa kịp hiểu sao bạn lại bảo mình thông minh.
Câu chuyện chỉ đến đó thôi. Bạn để quên ví ở nhà hàng và quay lại lấy, còn mình thì đi tiếp đến chỗ hẹn với các bạn nk khác. Cuộc gặp kết thúc lửng lơ, chưa thể gọi là lần cuối cùng. Nhưng mình không biết là mình có đủ dũng cảm để hẹn gặp bạn lần nữa. Mình không biết có làm phiền bạn khi chia sẻ về những cảm xúc của mình không. Bạn đã che giấu cảm xúc của bạn rất giỏi. Hoặc giả bạn đã chai lì với những cảm xúc đó. Cả hai giả thuyết đều khiến mình không vui. Nhưng ai cũng có những bãi mìn mà tốt hơn hết là đừng đi vào đó.
Sau cuộc hẹn, mình nghĩ về bạn nhiều, mình muốn làm bạn lại với bạn. Nhưng chỉ nghĩ đến điều đó đã làm mình lên cơn panic attack. Mình nhắn cho bạn, bạn thật sự không muốn có một người bạn hay là quá bận để có một người bạn. Bạn nói cũng muốn có bạn, nhưng vấn đề nằm ở chỗ personal priority. Very good point. Hiện tại mình cũng không thể nói rằng việc làm bạn lại với bạn là personal priority của mình, nên có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một lúc khác. Lúc mà cả hai chúng ta đều sẵn sàng làm bạn của nhau. Giờ thì take care nhé bạn.
Đã thuê được nhà ở Sài Gòn, nên thỉnh thoảng chồng ở lại Sài Gòn còn mình thì về Bến Lức chơi. Có một buổi sáng nọ, mới vừa ngủ dậy đã thấy tin chồng nhắn, dậy thì gọi cho anh, có chiện này dui lắm.
Hí hí, tối qua anh mơ thấy ác mộng (?!?!). Lúc anh mới giật mình tỉnh dậy thì không nhớ được là chuyện gì, nhưng mà anh bứt rứt khó chịu nên phải đi đi lại lại trong phòng để cố nhớ ra là chuyện gì và cuối cùng anh cũng nhớ ra. Anh mơ thấy em gọi điện cho anh nói là em cắt tóc ngắn rồi, xong anh nói nếu cắt rồi thì em ở nhà luôn đi khỏi lên nữa, xong anh cúp máy. Rồi anh sợ quá giật mình tỉnh giấc.
Nghe xong mình cười lăn cười bò. Trời ơi, sự vụ tóc tai của em đã ám ảnh luôn cả vào giấc mơ của bạn ấy.
Chuyến đi này, tôi có dịp gặp nhiều người. Và mỗi lần, tôi đều cố gắng nhắc mình, sẽ không bao giờ biết được liệu đây có phải là lần cuối. May thay, tôi có nhiều cuộc hạnh ngộ bất ngờ và tôi biết ơn về điều đó.
Có một bạn, tôi đã phải nhắn tin năn nỉ để được gặp lại nó. Chúng tôi gặp nhau, không nói chuyện xưa chuyện cũ, chỉ chia sẻ với nhau những điều cần chia sẻ. Giữ cho nhau những khoảng lặng an toàn. Và chúng tôi vui. Vui trong khoảnh khắc đó. Chúng tôi đang định lên kế hoạch cho một chuyến đi chơi mà nếu nó thành hiện thực chắc tôi sẽ nhớ mãi.
Có một vài người xa lạ, tôi gặp gỡ ở một góc nhỏ diệu kỳ ở Đà Lạt. Như một kiểu có duyên gặp nhau ở đó, một lần, rồi không biết đến khi nào sẽ gặp lại. Nhưng chúng ta cũng đã cùng nhau vui lấp lánh nơi góc nhỏ đó.
Có một bạn, như là duyên. Bạn ở Phần, hẹn tôi ở SG, rồi bạn cũng dắt mẹ đi chơi ở Úc cùng đợt với tôi. Chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở SG, mà có khi sẽ gặp lại nhau ở Úc. Tôi mong một lần nào đó sẽ gặp lại bạn ở Phần.
Có một bạn, tôi đã rất hăm hở nhắn tin hẹ hò với bạn. Nhưng niềm hân hoan đó cứ nhạt dần. Tôi vẫn nhớ bạn nhưng bây giờ, tôi cảm thấy như việc gặp nhau là không còn cần thiết nữa.
Từ giờ đến khi tôi quay lại Mỹ, vẫn còn vài người bạn tôi rất muốn gặp lại. Và tôi cũng mong chờ nhiều cuộc gặp gỡ khác.
Sau tất cả những chuyến đi, ký ức về con người, về những cuộc hạnh ngộ là những điều tôi luôn trân quý giữ gìn.
Vì Sài Gòn không có chuyến bay thẳng đi Thành Đô nên chúng tôi chọn bay theo lịch trình Hà Nội - Thành Đô và trở về theo tuyến Thượng Hải - Sài Gòn.
Phương tiện di chuyển thì chủ yếu là metro cho nội thành, tàu cao tốc cho các chuyến đi vòng quanh ngoại ô, và 2 lượt máy bay từ Thành Đô - Tây An và Tây An - Hoàng Sơn.
Metro ở các thành phố lớn rất phát triển, sạch sẽ và tiện lợi vì có máy bán vé và thông báo bằng tiếng Anh. Mua vé tàu cao tốc, máy bay và khách sạn cũng có thể đặt trước trên CTrip, một ứng dụng du lịch của Trung Quốc có giao diện tiếng Anh, chấp nhận thanh toán bằng thẻ quốc tế. Tuy nhiên, phí dịch vụ của Ctrip theo mình là khá cao (~10$) cho một lượt đặt vé và vẫn phải ra ga xếp hàng ở quầy bán vé để lấy vé. Nên nếu muốn tiết kiệm, mình có thể đặt trước những chuyến quan trọng, và sát ngày, còn lại những chuyến sau đó, mình có thể ra ga mua trực tiếp. Nhưng nên ghi rõ ràng cụ thể thông tin chuyến tàu ra giấy rồi đưa cho các bạn ấy, vì ít nhân viên nói được tiếng Anh. Có thể tận dụng app Ctrip để tìm thông tin tàu. Thỉnh thoảng app Ctrip cũng có khuyến mãi mã giảm giá để đặt khách sạn ở TQ.
Về chỗ ở, lần này hai đứa chủ yếu xem trên Lonely Planet và book hostel. Cũng thú vị khi gặp gỡ và trò chuyện với nhiều đứa ở vòng quanh để xem tụi nó vật vã với TQ thế nào :)) Có một điều hơi lăn tăn là phần lớn tụi nó đều là kiểu du lịch bụi qua châu Á và điểm đến sau TQ là VN. Tụi nó hỏi mày giới thiệu cho tao mấy thứ để đi ở VN đi thì mình không rõ sẽ giới thiệu gì.
Chuyện ăn uống. Có nhiều câu chuyện rùng rợn về ăn uống ở TQ, nhưng mình thì chưa gặp vấn đề gì nghiêm trọng lắm, chỉ bị đau bụng 1 ngày rồi thôi. Chủ yếu lựa các quán ăn đông khách nhìn sạch sẽ, có menu hình ảnh (phần lớn thì không có tiếng anh). Vẫn có những chuỗi thức ăn nhanh, chán quá, ngán quá thì vô ăn qua ngày đoạn tháng. Sau một tuần ăn đồ ăn Tứ Xuyên ở Thành Đô thì mình thèm đồ VN hết mức. Lạc sang đến được Tô Châu và Thượng Hải thì đồ ăn có vẻ hợp khẩu vị hơn.
Chuyện ô nhiễm. Cơ thể mình có vẻ ngày càng nhạy cảm. Mình bị dị ứng, chảy nước mắt nước mũi rất nhiều vì khói thuốc. Sau một tuần ở Thành Đô, trời lạnh cộng với việc thường xuyên bị dính khói thuốc mình bị đau họng, sổ mũi. Đến Tây An thì trời xám xịt, mình lăn ra ốm thật, phải uống thuốc giảm đau hạ sốt kèm thuốc dị ứng mới đi chơi nổi. Nên nếu được, nhớ mang khẩu trang xịn đi theo, khẩu trang y tế có vẻ không có nhiều tác dụng với mình lắm.
Sau chuyến đi thì mình có một rút kinh nghiệm cho lịch trình này như sau.
Phần 1 (11/10 - 17/10): Thành Đô - Lạc Sơn - Nga Mi Sơn (Chengdu - Leshan - Emeishan)
- Nên kiểm tra thời tiết trước khi đi Nga Mi Sơn, vì nếu thời tiết không tốt thì lên đó rất phí. Vé vào cổng đắt, tiền xe đắt, cáp treo đắt. Đi lên không ngắm được cảnh thì tiếc.
- Có thể dành thêm 1 ngày để đi núi Thanh Thành và cái Dujiangyan Irrigation System 都江堰
Phần 2 (17/10 - 24/10): Tây An - Lạc Dương (Xian - Luayang)
-Mình book khách sạn cả tuần ở Tây An luôn, nhưng nếu được mình sẽ dành ít nhất 1 đêm để đi Hoa Sơn.
- Mình bay đến Tunxi, đi xe một tiếng đến chân núi Hoàng Sơn. Sau đó quay ngược về Tunxi để bắt tàu đi Tô Châu. Thật ra dưới chân núi Hoàng Sơn có trạm xe bus đường dài (1 tiếng/chuyến) đi tới Thượng Hải và các vùng lân cận. Nên nếu tận dụng tốt thời gian, mình có thể dành thêm 1 ngày để đi thăm các làng cổ của người Hồi ở Hoàng Sơn, sau đó có thể bắt bus về Tô Châu buồi chiều tối. Tàu cao tốc đi từ Tunxi thì chỉ có 1 chuyến/ngày nên thời gian không được chủ động.
Ok đó là sơ lược lịch trình. Khi nào quởn lại tiếp tục viết chi tiết cho từng phần.
Sáng thứ bảy, mình vẫn đang nằm nướng trên giường. Chồng múp giọng hớn hở, Anh đã tìm ra cách để không chơi game nữa rồi! Anh sẽ cài parental control, chú gấu nhập pin giúp anh, đừng cho anh biết, hí hí!!!
Dựng đầu mình dậy bắt nhập PIN. Xong giả vờ lèm bèm, huhu, sao gấu cấm anh chơi game vậy gấu!
Một lúc sau, bạn ấy nằm sải lai trên sàn sau màn tập thể dục tại gia, trong lúc mình lau chùi con robot hút bụi. Nếu không chơi game nữa thì tối tối anh làm gì?
Không một phút suy nghĩ, bạn ý từ tốn: Anh sẽ đọc Đường Thi Tuyển Tập chú à. xong cười há há.
Hết thuốc rồi.
Một lúc sau, lại lên cơn nói nhảm. Gấu, gấu cướp anh đi gấu. Cướp! Sao gấu nỡ cướp anh khỏi vòng tay nhân loại vậy gấu!
Trừ những lúc vô tâm quá đỗi chọc mình điên tiết, thì còn lại là phởn đời lắm.
Hôm nay là ngày cuối mình đi làm. Mình nghĩ chắc mình sẽ nhớ bọn trẻ nhiều lắm. Nhiều hơn bọn nó nhớ mình là cái chắc.
Mình là đứa dễ dụ. Sáng sáng vào lớp, tụi nó nhe răng ra cười, "hi Le" là mình hí hửng lắm. Lâu lâu chạy lại níu kéo, cô ơi, cô đọc sách cho con được hông? Cô ơi, cô lại đây với con được hông? Cô ơi, cô dí con chạy dzòng dzòng được hông? Mình cảm giác như mình là siêu nhân giữa bầy nhắng nhít này. Đôi lúc, đánh nhau hay chạy té đau, tụi nó nhìn quanh quất tìm cứu binh, thấy mình dòm nó, nó lạch bạch chạy lại ôm mình ỉ ôi, nước mắt nước mũi tèm lèm.
Mình thấy nghề này rất hợp với mình. Nghề gì mà ngày nào cũng được ôm ấp hun hít mấy anh ba chị bảy nhắng nhít. Có ngày đi làm về, thấy người mình toàn mùi con nít.
Có những ngày đi làm, đọc đi đọc lại một cuốn sách chắc hơn chục lần. Tụi nó đã thuộc lòng mà cứ thích ngồi đọc với mình. Mà lần nào cũng ồ à á ố. Ăn cái gì mà thấy cuộc sống này nhiệm mào quá dzậy các bạn.
Bữa nay bữa cuối, lúc mình đang chơi với một đám ở bãi cát thì cô giáo bày trò cho tụi nó vẽ vời. Mình lò mò tới, thì một em nhanh nhảu, I am making a card for you, cuz you are going on a long long vacation, you will be on a big airplane and you will travel... Chắc là cô giáo bày các em nhưng bị em L méc. Mình siêu mắc cười với vẻ mặt già đời của anh bảy này. Người thì bé như que kẹo mà miệng mồm liến thoắng.
Lúc ăn trưa, có một cô giáo mang hoa ra tặng mình, hey, can you guys say happy last day to Le. Lại có thêm mấy anh bảy nghe tiếng được tiếng mất, chắc thấy mình cầm hoa, xong lại happy happy gì gì đó, thế là các bạn líu lo: Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday dear Le, happy birthday to you. Ok, thôi cũng gần đến sinh nhật mình, chấp nhận luôn. Thiệt ra thì mấy cái mặt mốc này có hát hò kiểu gì mình cũng nhiệt liệt tán dương.
Mình chưa thiệt sự là môt cô giáo tận tâm, vì mình vẫn còn lâng lâng khi được ở cạnh bọn trẻ, kiểu như bị choáng ngợp á. Chỉ cần ở cạnh bọn nó, châu đầu vô nhìn một con ruồi bay qua bay lại, cũng đủ thấy cuộc sống nhiệm mào. Nên mình học ở bọn nó nhiều thứ lắm, mà chưa nghĩ ra là mình cần dạy gì cho bọn nó ngoài việc trước khi ăn cơm phải rửa tay, đi toilet xong phải rửa tay, ăn cơm xong phải dọn dẹp, ngủ dậy thì dẹp mền, về thì nhớ xách dép theo.
Có lần, một ông bố mới đến lớp cùng con gái nhỏ. Ông bố đứng trò chuyện với mình trong khi có một em đang gào khóc thảm thiết vì đang buồn đời gì đó. Ông bạn ấy nói, thỉnh thoảng tao cũng ước được gào khóc như tụi nó, thiệt là sung sướng khi mày có thể làm điều đó há.
Ừa, thiệt là sung sướng khi được làm lũ nhắng nhít đó. Nhưng mà ở bên cạnh nhắng nhít cùng lũ đó cũng là niềm vui to lớn của mình.
From Le, with love.
*note: ở trường mình dùng họ thay tên để cho dễ gọi.
Lịch trình:
Ngày 1: Bay từ San Jose đi Salt Lake, lái xe thủng thẳng khoảng 4 tiếng, dừng ở Bear Lake, ngủ đêm lại thị trấn nhỏ xíu Afton dọc đường.
Ngày 2: Lái xe thủng thẳng tiếp từ Afton đến Yellowstone, cắm trại ở Canyon Village
Ngày 3: Lái xe dọc theo vành đai phía Bắc, cắm trại ở Madison
Ngày 4: Lái xe dọc phần còn lại của vành đai phía Nam, cắm trại ở Grant Village.
Ngày 5: Lái xe xuống Grand Teton, đi ngắm thú, ngắm núi, cắm trại ở Colter Bay Village
Ngày 6: Lái xe dọc Grand Teton, đi ngắm hồ trên núi, cắm trại ở Colter Bay Village
Ngày 7: Lái xe về Salt Lake City, ngủ đêm ở Salt Lake.
Ngày 8: Thăm thú Salt Lake, bay về San Jose.
Tips: Flights: Ở vùng Bay Area thì có thể bay từ San Jose, vừa gần nhà mình hơn, mà cũng có khi giá rẻ hơn San Francisco. Vì đi camping nên mang nhiều đồ nghề, bay Southwest thì được 2 free check bags. Nếu bay đến Salt Lake sớm, có thể lái xe thẳng đến Yellowstone, khoảng 6 tiếng, không cần dừng, hoặc có thể dừng ở Jackson, một thị trấn du lịch đông đúc hơn.
Rental Car: Mình thuê xe trên Chase Ultimate Travel portal, giá có vẻ là tốt nhất, và vì redeem điểm của ultimate qua Chase Reverse được 1.5x. Nhưng cũng có thể check thêm ở Costco Travel nếu đi road trip với bạn, vì ở Costco có waive cái phí thêm additional driver (thường thì các hãng vẫn có thể waive cái phí này nếu là vợ chồng).
Camping: : các campground ở Yellowstone khá là sạch sẽ, và kèm theo vé đi tắm miễn phí 2pax/night. Gấu ở Yellowstone hiền lành nên có thể để đồ ăn trong xe. Tụi nó chưa thành tinh, chưa biết mở cửa xe, đập xe như ở Yosemite. Vị trí thì chắc là Canyon Village là thuận tiện nhất, nên ở ít nhất hai đêm vì quanh đó có nhiều chỗ đẹp nhất. Nhà mình mỗi đêm ở một nơi, ngày nào cũng sáng dậy nhổ trại, tối cắm trại. Nghe thì có vẻ hơi phiền, nhưng lều nhà mình nhỏ gọn, xe lại chỉ có hai đứa nên sáng gỡ hai cái cọc, túm hết tất cả cho vào trunk. Sáng mình dậy đi đánh răng là chồng dọn xong lều, chắc chỉ tầm chưa đến 10 phút.
Campsite ở Grand Teton thì không book trước được online, nên mình đành book camp tent cabin. Nhưng sau khi đi thì mình thấy hoàn toàn có thể đến đặt campsite trong ngày vì ở Grand Teton cũng có khá nhiều campsites, chỉ riêng ở chỗ Colter Bay đã gần 400 sites. Những nơi đẹp đẽ khác, như là Signal Summit hay là Jenny Lake thì chắc đẹp hơn và ít sites hơn nên nếu thích thì phải đến sớm một tí.
Ăn uống: mình lười nấu ăn, nên mặc dù mang bếp cũng nấu nướng rất basic. Chủ yếu là nấu nước pha trà và luộc trứng. Các bữa chính chủ yếu là mì gói và cơm chiên trứng với tôm khô. Sáng thì có trái cây, cheese và bánh mì. Các cửa hàng General store ở công viên cũng rất đầy đủ, nếu không ngại ăn đồ tây thì có thể thoải mái không cần bếp núc gì chắc cũng được. Ở Colter Bay Village store chỗ mình thì còn có hẳn quầy hot food có mì xào và mấy món đơn giản.
Thời tiết: Bọn mình rất sợ lạnh, xem dự báo thấy là buối tối có thể xuống 3 - 5 độ C nên mang nhiều đồ ấm lắm. Nhưng mà khổ, nó chỉ lạnh vào khoảng gần sáng, cả ngày thì nắng nóng. Mặc nhiều lớp, tối ngủ trùm kín đầu, và mang thêm cái bình giữ nhiệu để có nước ấm uống vào sáng sớm là ổn. Nếu thích bơi lội, câu cá hoặc tắm suối/sông/hồ nên mang theo đồ tắm.
Vé vào cổng: Vé cho cả hai công viên là $50, nhưng có cái vé intergrated là vé một năm cho tất cả các công viên quốc gia là $80. Năm nay, sau khi đi hết 3 cái công viên, trả hết $90 tiền vé rồi nhà mình mới phát hiện ra cái này, và ngậm ngùi bỏ thêm $80 để mua cái vé intergrated xài cho năm sau.
Nhật ký hành trình:
Đây có thể coi là chuyến đi sinh nhật sớm của mình, hoặc là chuyến đi giúp bọn mình phấn chấn hơn cho những ngày sắp tới. Do đó, lịch trình của mình khá là thong thả, có những buổi bọn mình chỉ ra bờ hồ ngồi ăn uống, ngắm mây trời, thở, và trò chuyện cùng nhau.
Ngày đầu tiên, mình đến Salt Lake là khoảng 10 giờ hơn. Hai đứa đi siêu thị mua sắm đồ ăn mang theo và một số vật dụng cần thiết. Ăn trưa xong, hai đứa mới bắt đầu khởi hành rời khỏi phố thị. Điểm dừng chân đầu tiên là Bear Lake cách thành phố khoảng hơn 2 tiếng lái xe. Hồ to và có một màu xanh như ngọc vì trong nước hòa tan nhiều khoáng chất của đá vôi. Ngày bọn mình đi là chủ nhât, nắng nóng dân tình kéo ra bờ hồ như đi biển.
Phải chi cái hồ vắng một chút, hai đứa có mang đồ mát mẻ một chút, tới sớm một chút chắc là thú. Hai đứa đi ra dọc cát, nhúng nhúng tay chân xuống nước với người ta xong rồi mò lên lái xe đi tiếp. Lúc đi chợ, chồng múp kiếm đâu ra một hộp me thái còn nguyên vỏ. Lên xe, mình ngồi bóc vỏ không kịp với bản. Mình ghẹo, mai mốt lỡ tui có bầu chắc bạn ốm nghén quá.
Buổi chiều, tụi mình ngủ lại một nhà airbnb ở cái thị trấn nhỏ xíu tên là Afton. Chủ nhà là hai vợ chồng trẻ măng. Nhà ngay trung tâm thị trấn, hai đứa đi bộ ra ăn tối, rồi đi loanh quanh về nhà. Thị trấn nhỏ xíu, nhà cửa xinh xinh. Bạn chủ nhà nói, bạn mới host mùa hè này thôi. Đợt vừa rồi, chỗ này nằm ngay đường đi của nhật thực toàn phần nên đông vui lắm, giờ thì sắp hết mùa rồi. Sáng thức dậy hai vợ chồng bạn làm bữa sáng cho hai đứa mình. Mình thích ở airbnb là vì thỉnh thoảng mình lại nhìn thấy một cuộc sống khác. Ngồi trong căn bếp nhỏ của hai bạn ăn sáng, mình thấy rất ấm áp. Một ngôi nhà nhỏ ấm áp hạnh phúc đang chờ đón một em bé tháng 11.
Lại tiếp tục thong thả lái xe dọc bờ Snake river qua mấy cánh đồng cỏ đang thu hoạch cỏ. Bò nhởn nhơ thong dong. Rồi qua mấy ngọn đèo nhấp nhô, sông uốn quanh.
Đến trưa thì đến Yellowstone, công viên quốc gia đầu tiên ở nước Mỹ và cũng là đầu tiên trên thế giới. Theo như trong phim tài liệu National Parks thì công viên quốc gia là thứ mà bọn Mỹ rất tự hào vì đó là "For the Benefit and Enjoyment of the People" (Roosevelt). Cũng theo cái phim tài liệu đó thì Yellowstone là nơi có đàn bò Bison hoang dã duy nhất ở nước Mỹ. Ở Yellowstone, bọn mình thấy rất nhiều bò Bison, tụi nó rất nhởn nhơ.
Yellowstone đã từng là một siêu núi lửa, lần hoạt động gần nhất của nó ước tính khoảng hơn 600 ngàn năm trước. Hiện nay, ở Yellowstone có khoảng nửa các thể loại địa nhiệt (như là mạch nước phun, suối/hồ nước nóng, hố bùn nóng, ...) của thế giới. Cái tên đá vàng của nó là do màu vàng của vách đá ở thác nước chỗ The Grand Canyon of Yellowstone mà thành. Đi một vòng Yellowstone sẽ thấy sự đa dạng về các thể loại cây cỏ và thú của nó. Đây là một trong những nơi hiếm hoi mà gấu Grizzly sống chung với gấu đen Bắc Mỹ. Tụi mình đã học được cách phân biệt hai anh em họ hàng xa gần này ở đây. Ngoài ra, ở đây còn có bò Bison, nai sừng tấm, elk, sói, ... và rất nhiều chim muông. Mùa đông ở đây siêu lạnh, lạnh đến nỗi đóng băng luôn cái hồ Yellowstone, rộng khoảng 350km vuông.
Dưới đây là vài hình ảnh của chuyến đi này.
Đây là West Thumb Geyser. Mấy cái hồ nhỏ nhỏ là hồ nước nóng, còn ngoài xa kia là Yellowstone Lake. Hôm ấy mây trời rất đẹp.
Còn hình dưới này là một trong những cái hồ to đẹp nhất ở West Thumb, tên gì quên rồi. Có khói bốc lên từ cái hồ nước xanh mát ấy đấy, nó là nước nóng đấy. Mình rất thích chỗ này vì nó sát bờ hồ Yellowstone Lake, không gian bao la vô cùng, đều là nước mà một chỗ thì nóng rẫy một chỗ thì là băng tan mà thành.
Em này thì là hình hay dùng để quảng cáo cho Yellowstone, Grand Prismatic Spring, hồ nước nóng lớn nhất ở Mỹ và lớn thứ 3 trên thế giới, mấy cái bóng bé bé dưới kia là người đấy. Đi qua đoạn rẽ vào cái Prismatic này một tẹo, đến trail head có tên là Fairy Falls Trail, đi bộ lên khoảng hơn 1miles là sẽ thấy cái view này. Màu sắc thiệt là ảo diệu, thiên nhiên thiệt là ảo diệu. Những màu sắc này là do vi khuẩn sống trong nước tạo thành. Tùy nhiệt độ, loại vi khuẩn, và khoáng chất có trong nước mà tạo thành những màu sắc khác nhau.
Hình dưới đây là The Grand Canyon of Yellowstone. Nghe đồn là vì vẻ đẹp của cái thác này mà người ta đấu tranh để bảo tồn nó thành công viên quốc gia. Hai bên vách núi có rất nhiều màu sắc tùy vào khoáng chất ở trong nó. Nước thì thuận đạo mà chảy. Chỗ nào đất mềm thì bị nước bào mòn, khoét sâu. Chỗ nào đất cứng thì nước uốn lượn ôm theo vách núi mà chảy.
Hình dưới này là cặp đôi hoàn cảnh, mặc đồ rất hợp tông và hợp với màu cảnh vật xung quanh nữa chớ.
Đó là vài hình tiêu biểu cho Yellowstone. Và sau đây là hình cho Grand Teton National Park. Tên của công viên là đặt theo tên dãy núi chạy dọc theo đó. Ngọn cao nhất là Teton.
Hình này chụp ngọn Moran. Màu trắng phía trên là một phần sông băng.
Hình này là chụp Teton từ Jenny Lake. Hồ nằm ở chân núi và siêu trong. Có thuyền qua bên kia hồ để đi hiking về phía đó, nhưng mà bữa đó mình khó ở nên hai đứa chỉ loanh quanh bên bờ này hồ, ngắm hồ ngắm núi.
Một góc nhìn khác của rặng Teton nhìn từ hồ Jenny.
Một góc nhìn khác của rặng Teton nhìn từ hồ Jenny.
Huhu, chỗ dưới này là một trong những nơi rung động lòng mình nhất hành trình. Đây là một cái nhà thờ nhỏ xíu trong thung lũng, tên là Chapel Of The Transfiguration. Hình bên ngoài mình mượn trên mạng vì không có chụp tấm nào.
Source: https://www.jacksonholewy.net
Bên trong nhà thờ có hai dãy ghế gỗ hai bên như những nhà thờ bình thường, trên ban thờ là hai bình hoa và cây thánh giá, phông nền phía sau là tấm kính trong suốt nhìn rõ rặng Teton. Bên trong hầu như không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất là từ khung kính trên ban thờ. Khi mở cửa bước vào nhà thờ thì mọi sự chú ý dồn vào ban thờ đang sáng lên với background siêu thực siêu sắc nét. Hình dưới này là hình ban thờ bạn chồng múp chụp.
Rồi, hết rồi đó. Bonus thêm cho cái video tổng hợp mấy thứ bọn mình quay đây đó trong chuyến đi. Dạo này lười chụp ảnh, chỉ thích ngồi ngắm. Dặn dò chồng phải chăm chỉ chụp ảnh đi, để mình còn về tập làm travel blog với người ta. Mai mốt lỡ mê chơi quá thì ráng viết blog du lịch coi lỡ có thành hot blogger kiếm tiền đi chơi.
À, còn một chuyện nữa. Lúc về Salt Lake, tụi mình ghé thăm nơi tổng hành dinh của đạo Mặc Môn, một phân nhánh sau này của đạo Thiên Chúa. Có một bạn là tình nguyện viên ở đó niềm nở hỏi thăm mình, bạn hỏi mình có tin vào Chúa không. Hai đứa mình nhìn nhau, mình e lệ, hông. Nói xong thấy hơi trớt, nên đành vớt vát, tụi tao practice Buddhism mày à. Lúc lái xe đi, mình nói với chồng, phải rút kinh nghiệm, lần sau không được nói không, mà chỉ cần nói mình practice Buddhism thôi. À, mà bạn ấy nói cũng xịn mà. Chúa nhân từ thương yêu tất thảy chúng sanh. Nếu vậy thì mình cũng tôn kính Chúa. Nói chung mình tin vào tình yêu, ok.