Sáng thứ bảy, mình vẫn đang nằm nướng trên giường. Chồng múp giọng hớn hở, Anh đã tìm ra cách để không chơi game nữa rồi! Anh sẽ cài parental control, chú gấu nhập pin giúp anh, đừng cho anh biết, hí hí!!!
Dựng đầu mình dậy bắt nhập PIN. Xong giả vờ lèm bèm, huhu, sao gấu cấm anh chơi game vậy gấu!
Một lúc sau, bạn ấy nằm sải lai trên sàn sau màn tập thể dục tại gia, trong lúc mình lau chùi con robot hút bụi.
Nếu không chơi game nữa thì tối tối anh làm gì?
Không một phút suy nghĩ, bạn ý từ tốn: Anh sẽ đọc Đường Thi Tuyển Tập chú à. xong cười há há.
Hết thuốc rồi.
Một lúc sau, lại lên cơn nói nhảm.
Gấu, gấu cướp anh đi gấu.
Cướp!
Sao gấu nỡ cướp anh khỏi vòng tay nhân loại vậy gấu!
Trừ những lúc vô tâm quá đỗi chọc mình điên tiết, thì còn lại là phởn đời lắm.
Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017
Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017
Last day at work
Hôm nay là ngày cuối mình đi làm. Mình nghĩ chắc mình sẽ nhớ bọn trẻ nhiều lắm. Nhiều hơn bọn nó nhớ mình là cái chắc.
Mình là đứa dễ dụ. Sáng sáng vào lớp, tụi nó nhe răng ra cười, "hi Le" là mình hí hửng lắm. Lâu lâu chạy lại níu kéo, cô ơi, cô đọc sách cho con được hông? Cô ơi, cô lại đây với con được hông? Cô ơi, cô dí con chạy dzòng dzòng được hông? Mình cảm giác như mình là siêu nhân giữa bầy nhắng nhít này. Đôi lúc, đánh nhau hay chạy té đau, tụi nó nhìn quanh quất tìm cứu binh, thấy mình dòm nó, nó lạch bạch chạy lại ôm mình ỉ ôi, nước mắt nước mũi tèm lèm.
Mình thấy nghề này rất hợp với mình. Nghề gì mà ngày nào cũng được ôm ấp hun hít mấy anh ba chị bảy nhắng nhít. Có ngày đi làm về, thấy người mình toàn mùi con nít.
Có những ngày đi làm, đọc đi đọc lại một cuốn sách chắc hơn chục lần. Tụi nó đã thuộc lòng mà cứ thích ngồi đọc với mình. Mà lần nào cũng ồ à á ố. Ăn cái gì mà thấy cuộc sống này nhiệm mào quá dzậy các bạn.
Bữa nay bữa cuối, lúc mình đang chơi với một đám ở bãi cát thì cô giáo bày trò cho tụi nó vẽ vời. Mình lò mò tới, thì một em nhanh nhảu, I am making a card for you, cuz you are going on a long long vacation, you will be on a big airplane and you will travel... Chắc là cô giáo bày các em nhưng bị em L méc. Mình siêu mắc cười với vẻ mặt già đời của anh bảy này. Người thì bé như que kẹo mà miệng mồm liến thoắng.
Lúc ăn trưa, có một cô giáo mang hoa ra tặng mình, hey, can you guys say happy last day to Le. Lại có thêm mấy anh bảy nghe tiếng được tiếng mất, chắc thấy mình cầm hoa, xong lại happy happy gì gì đó, thế là các bạn líu lo: Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday dear Le, happy birthday to you. Ok, thôi cũng gần đến sinh nhật mình, chấp nhận luôn. Thiệt ra thì mấy cái mặt mốc này có hát hò kiểu gì mình cũng nhiệt liệt tán dương.
Mình chưa thiệt sự là môt cô giáo tận tâm, vì mình vẫn còn lâng lâng khi được ở cạnh bọn trẻ, kiểu như bị choáng ngợp á. Chỉ cần ở cạnh bọn nó, châu đầu vô nhìn một con ruồi bay qua bay lại, cũng đủ thấy cuộc sống nhiệm mào. Nên mình học ở bọn nó nhiều thứ lắm, mà chưa nghĩ ra là mình cần dạy gì cho bọn nó ngoài việc trước khi ăn cơm phải rửa tay, đi toilet xong phải rửa tay, ăn cơm xong phải dọn dẹp, ngủ dậy thì dẹp mền, về thì nhớ xách dép theo.
Có lần, một ông bố mới đến lớp cùng con gái nhỏ. Ông bố đứng trò chuyện với mình trong khi có một em đang gào khóc thảm thiết vì đang buồn đời gì đó. Ông bạn ấy nói, thỉnh thoảng tao cũng ước được gào khóc như tụi nó, thiệt là sung sướng khi mày có thể làm điều đó há.
Ừa, thiệt là sung sướng khi được làm lũ nhắng nhít đó. Nhưng mà ở bên cạnh nhắng nhít cùng lũ đó cũng là niềm vui to lớn của mình.
From Le, with love.
*note: ở trường mình dùng họ thay tên để cho dễ gọi.
Mình là đứa dễ dụ. Sáng sáng vào lớp, tụi nó nhe răng ra cười, "hi Le" là mình hí hửng lắm. Lâu lâu chạy lại níu kéo, cô ơi, cô đọc sách cho con được hông? Cô ơi, cô lại đây với con được hông? Cô ơi, cô dí con chạy dzòng dzòng được hông? Mình cảm giác như mình là siêu nhân giữa bầy nhắng nhít này. Đôi lúc, đánh nhau hay chạy té đau, tụi nó nhìn quanh quất tìm cứu binh, thấy mình dòm nó, nó lạch bạch chạy lại ôm mình ỉ ôi, nước mắt nước mũi tèm lèm.
Mình thấy nghề này rất hợp với mình. Nghề gì mà ngày nào cũng được ôm ấp hun hít mấy anh ba chị bảy nhắng nhít. Có ngày đi làm về, thấy người mình toàn mùi con nít.
Có những ngày đi làm, đọc đi đọc lại một cuốn sách chắc hơn chục lần. Tụi nó đã thuộc lòng mà cứ thích ngồi đọc với mình. Mà lần nào cũng ồ à á ố. Ăn cái gì mà thấy cuộc sống này nhiệm mào quá dzậy các bạn.
Bữa nay bữa cuối, lúc mình đang chơi với một đám ở bãi cát thì cô giáo bày trò cho tụi nó vẽ vời. Mình lò mò tới, thì một em nhanh nhảu, I am making a card for you, cuz you are going on a long long vacation, you will be on a big airplane and you will travel... Chắc là cô giáo bày các em nhưng bị em L méc. Mình siêu mắc cười với vẻ mặt già đời của anh bảy này. Người thì bé như que kẹo mà miệng mồm liến thoắng.
Lúc ăn trưa, có một cô giáo mang hoa ra tặng mình, hey, can you guys say happy last day to Le. Lại có thêm mấy anh bảy nghe tiếng được tiếng mất, chắc thấy mình cầm hoa, xong lại happy happy gì gì đó, thế là các bạn líu lo: Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday dear Le, happy birthday to you. Ok, thôi cũng gần đến sinh nhật mình, chấp nhận luôn. Thiệt ra thì mấy cái mặt mốc này có hát hò kiểu gì mình cũng nhiệt liệt tán dương.
Mình chưa thiệt sự là môt cô giáo tận tâm, vì mình vẫn còn lâng lâng khi được ở cạnh bọn trẻ, kiểu như bị choáng ngợp á. Chỉ cần ở cạnh bọn nó, châu đầu vô nhìn một con ruồi bay qua bay lại, cũng đủ thấy cuộc sống nhiệm mào. Nên mình học ở bọn nó nhiều thứ lắm, mà chưa nghĩ ra là mình cần dạy gì cho bọn nó ngoài việc trước khi ăn cơm phải rửa tay, đi toilet xong phải rửa tay, ăn cơm xong phải dọn dẹp, ngủ dậy thì dẹp mền, về thì nhớ xách dép theo.
Có lần, một ông bố mới đến lớp cùng con gái nhỏ. Ông bố đứng trò chuyện với mình trong khi có một em đang gào khóc thảm thiết vì đang buồn đời gì đó. Ông bạn ấy nói, thỉnh thoảng tao cũng ước được gào khóc như tụi nó, thiệt là sung sướng khi mày có thể làm điều đó há.
Ừa, thiệt là sung sướng khi được làm lũ nhắng nhít đó. Nhưng mà ở bên cạnh nhắng nhít cùng lũ đó cũng là niềm vui to lớn của mình.
From Le, with love.
*note: ở trường mình dùng họ thay tên để cho dễ gọi.
Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017
Yellowstone & Grand Teton National Parks - Sep 2017
Lịch trình:
Ngày 1: Bay từ San Jose đi Salt Lake, lái xe thủng thẳng khoảng 4 tiếng, dừng ở Bear Lake, ngủ đêm lại thị trấn nhỏ xíu Afton dọc đường.
Ngày 2: Lái xe thủng thẳng tiếp từ Afton đến Yellowstone, cắm trại ở Canyon Village
Ngày 3: Lái xe dọc theo vành đai phía Bắc, cắm trại ở Madison
Ngày 4: Lái xe dọc phần còn lại của vành đai phía Nam, cắm trại ở Grant Village.
Ngày 5: Lái xe xuống Grand Teton, đi ngắm thú, ngắm núi, cắm trại ở Colter Bay Village
Ngày 6: Lái xe dọc Grand Teton, đi ngắm hồ trên núi, cắm trại ở Colter Bay Village
Ngày 7: Lái xe về Salt Lake City, ngủ đêm ở Salt Lake.
Ngày 8: Thăm thú Salt Lake, bay về San Jose.
Tips:
Flights: Ở vùng Bay Area thì có thể bay từ San Jose, vừa gần nhà mình hơn, mà cũng có khi giá rẻ hơn San Francisco. Vì đi camping nên mang nhiều đồ nghề, bay Southwest thì được 2 free check bags. Nếu bay đến Salt Lake sớm, có thể lái xe thẳng đến Yellowstone, khoảng 6 tiếng, không cần dừng, hoặc có thể dừng ở Jackson, một thị trấn du lịch đông đúc hơn.
Rental Car: Mình thuê xe trên Chase Ultimate Travel portal, giá có vẻ là tốt nhất, và vì redeem điểm của ultimate qua Chase Reverse được 1.5x. Nhưng cũng có thể check thêm ở Costco Travel nếu đi road trip với bạn, vì ở Costco có waive cái phí thêm additional driver (thường thì các hãng vẫn có thể waive cái phí này nếu là vợ chồng).
Camping: : các campground ở Yellowstone khá là sạch sẽ, và kèm theo vé đi tắm miễn phí 2pax/night. Gấu ở Yellowstone hiền lành nên có thể để đồ ăn trong xe. Tụi nó chưa thành tinh, chưa biết mở cửa xe, đập xe như ở Yosemite. Vị trí thì chắc là Canyon Village là thuận tiện nhất, nên ở ít nhất hai đêm vì quanh đó có nhiều chỗ đẹp nhất. Nhà mình mỗi đêm ở một nơi, ngày nào cũng sáng dậy nhổ trại, tối cắm trại. Nghe thì có vẻ hơi phiền, nhưng lều nhà mình nhỏ gọn, xe lại chỉ có hai đứa nên sáng gỡ hai cái cọc, túm hết tất cả cho vào trunk. Sáng mình dậy đi đánh răng là chồng dọn xong lều, chắc chỉ tầm chưa đến 10 phút.
Campsite ở Grand Teton thì không book trước được online, nên mình đành book camp tent cabin. Nhưng sau khi đi thì mình thấy hoàn toàn có thể đến đặt campsite trong ngày vì ở Grand Teton cũng có khá nhiều campsites, chỉ riêng ở chỗ Colter Bay đã gần 400 sites. Những nơi đẹp đẽ khác, như là Signal Summit hay là Jenny Lake thì chắc đẹp hơn và ít sites hơn nên nếu thích thì phải đến sớm một tí.
Ăn uống: mình lười nấu ăn, nên mặc dù mang bếp cũng nấu nướng rất basic. Chủ yếu là nấu nước pha trà và luộc trứng. Các bữa chính chủ yếu là mì gói và cơm chiên trứng với tôm khô. Sáng thì có trái cây, cheese và bánh mì. Các cửa hàng General store ở công viên cũng rất đầy đủ, nếu không ngại ăn đồ tây thì có thể thoải mái không cần bếp núc gì chắc cũng được. Ở Colter Bay Village store chỗ mình thì còn có hẳn quầy hot food có mì xào và mấy món đơn giản.
Thời tiết: Bọn mình rất sợ lạnh, xem dự báo thấy là buối tối có thể xuống 3 - 5 độ C nên mang nhiều đồ ấm lắm. Nhưng mà khổ, nó chỉ lạnh vào khoảng gần sáng, cả ngày thì nắng nóng. Mặc nhiều lớp, tối ngủ trùm kín đầu, và mang thêm cái bình giữ nhiệu để có nước ấm uống vào sáng sớm là ổn. Nếu thích bơi lội, câu cá hoặc tắm suối/sông/hồ nên mang theo đồ tắm.
Vé vào cổng: Vé cho cả hai công viên là $50, nhưng có cái vé intergrated là vé một năm cho tất cả các công viên quốc gia là $80. Năm nay, sau khi đi hết 3 cái công viên, trả hết $90 tiền vé rồi nhà mình mới phát hiện ra cái này, và ngậm ngùi bỏ thêm $80 để mua cái vé intergrated xài cho năm sau.
Nhật ký hành trình:
Đây có thể coi là chuyến đi sinh nhật sớm của mình, hoặc là chuyến đi giúp bọn mình phấn chấn hơn cho những ngày sắp tới. Do đó, lịch trình của mình khá là thong thả, có những buổi bọn mình chỉ ra bờ hồ ngồi ăn uống, ngắm mây trời, thở, và trò chuyện cùng nhau.
Ngày đầu tiên, mình đến Salt Lake là khoảng 10 giờ hơn. Hai đứa đi siêu thị mua sắm đồ ăn mang theo và một số vật dụng cần thiết. Ăn trưa xong, hai đứa mới bắt đầu khởi hành rời khỏi phố thị. Điểm dừng chân đầu tiên là Bear Lake cách thành phố khoảng hơn 2 tiếng lái xe. Hồ to và có một màu xanh như ngọc vì trong nước hòa tan nhiều khoáng chất của đá vôi. Ngày bọn mình đi là chủ nhât, nắng nóng dân tình kéo ra bờ hồ như đi biển.
Phải chi cái hồ vắng một chút, hai đứa có mang đồ mát mẻ một chút, tới sớm một chút chắc là thú. Hai đứa đi ra dọc cát, nhúng nhúng tay chân xuống nước với người ta xong rồi mò lên lái xe đi tiếp. Lúc đi chợ, chồng múp kiếm đâu ra một hộp me thái còn nguyên vỏ. Lên xe, mình ngồi bóc vỏ không kịp với bản. Mình ghẹo, mai mốt lỡ tui có bầu chắc bạn ốm nghén quá.
Buổi chiều, tụi mình ngủ lại một nhà airbnb ở cái thị trấn nhỏ xíu tên là Afton. Chủ nhà là hai vợ chồng trẻ măng. Nhà ngay trung tâm thị trấn, hai đứa đi bộ ra ăn tối, rồi đi loanh quanh về nhà. Thị trấn nhỏ xíu, nhà cửa xinh xinh. Bạn chủ nhà nói, bạn mới host mùa hè này thôi. Đợt vừa rồi, chỗ này nằm ngay đường đi của nhật thực toàn phần nên đông vui lắm, giờ thì sắp hết mùa rồi. Sáng thức dậy hai vợ chồng bạn làm bữa sáng cho hai đứa mình. Mình thích ở airbnb là vì thỉnh thoảng mình lại nhìn thấy một cuộc sống khác. Ngồi trong căn bếp nhỏ của hai bạn ăn sáng, mình thấy rất ấm áp. Một ngôi nhà nhỏ ấm áp hạnh phúc đang chờ đón một em bé tháng 11.
Lại tiếp tục thong thả lái xe dọc bờ Snake river qua mấy cánh đồng cỏ đang thu hoạch cỏ. Bò nhởn nhơ thong dong. Rồi qua mấy ngọn đèo nhấp nhô, sông uốn quanh.
Đến trưa thì đến Yellowstone, công viên quốc gia đầu tiên ở nước Mỹ và cũng là đầu tiên trên thế giới. Theo như trong phim tài liệu National Parks thì công viên quốc gia là thứ mà bọn Mỹ rất tự hào vì đó là "For the Benefit and Enjoyment of the People" (Roosevelt). Cũng theo cái phim tài liệu đó thì Yellowstone là nơi có đàn bò Bison hoang dã duy nhất ở nước Mỹ. Ở Yellowstone, bọn mình thấy rất nhiều bò Bison, tụi nó rất nhởn nhơ.
Yellowstone đã từng là một siêu núi lửa, lần hoạt động gần nhất của nó ước tính khoảng hơn 600 ngàn năm trước. Hiện nay, ở Yellowstone có khoảng nửa các thể loại địa nhiệt (như là mạch nước phun, suối/hồ nước nóng, hố bùn nóng, ...) của thế giới. Cái tên đá vàng của nó là do màu vàng của vách đá ở thác nước chỗ The Grand Canyon of Yellowstone mà thành. Đi một vòng Yellowstone sẽ thấy sự đa dạng về các thể loại cây cỏ và thú của nó. Đây là một trong những nơi hiếm hoi mà gấu Grizzly sống chung với gấu đen Bắc Mỹ. Tụi mình đã học được cách phân biệt hai anh em họ hàng xa gần này ở đây. Ngoài ra, ở đây còn có bò Bison, nai sừng tấm, elk, sói, ... và rất nhiều chim muông. Mùa đông ở đây siêu lạnh, lạnh đến nỗi đóng băng luôn cái hồ Yellowstone, rộng khoảng 350km vuông.
Dưới đây là vài hình ảnh của chuyến đi này.
Đây là West Thumb Geyser. Mấy cái hồ nhỏ nhỏ là hồ nước nóng, còn ngoài xa kia là Yellowstone Lake. Hôm ấy mây trời rất đẹp.
Còn hình dưới này là một trong những cái hồ to đẹp nhất ở West Thumb, tên gì quên rồi. Có khói bốc lên từ cái hồ nước xanh mát ấy đấy, nó là nước nóng đấy. Mình rất thích chỗ này vì nó sát bờ hồ Yellowstone Lake, không gian bao la vô cùng, đều là nước mà một chỗ thì nóng rẫy một chỗ thì là băng tan mà thành.
Em này thì là hình hay dùng để quảng cáo cho Yellowstone, Grand Prismatic Spring, hồ nước nóng lớn nhất ở Mỹ và lớn thứ 3 trên thế giới, mấy cái bóng bé bé dưới kia là người đấy. Đi qua đoạn rẽ vào cái Prismatic này một tẹo, đến trail head có tên là Fairy Falls Trail, đi bộ lên khoảng hơn 1miles là sẽ thấy cái view này. Màu sắc thiệt là ảo diệu, thiên nhiên thiệt là ảo diệu. Những màu sắc này là do vi khuẩn sống trong nước tạo thành. Tùy nhiệt độ, loại vi khuẩn, và khoáng chất có trong nước mà tạo thành những màu sắc khác nhau.
Hình dưới đây là The Grand Canyon of Yellowstone. Nghe đồn là vì vẻ đẹp của cái thác này mà người ta đấu tranh để bảo tồn nó thành công viên quốc gia. Hai bên vách núi có rất nhiều màu sắc tùy vào khoáng chất ở trong nó. Nước thì thuận đạo mà chảy. Chỗ nào đất mềm thì bị nước bào mòn, khoét sâu. Chỗ nào đất cứng thì nước uốn lượn ôm theo vách núi mà chảy.
Hình dưới này là cặp đôi hoàn cảnh, mặc đồ rất hợp tông và hợp với màu cảnh vật xung quanh nữa chớ.
Đó là vài hình tiêu biểu cho Yellowstone. Và sau đây là hình cho Grand Teton National Park. Tên của công viên là đặt theo tên dãy núi chạy dọc theo đó. Ngọn cao nhất là Teton.
Hình này chụp ngọn Moran. Màu trắng phía trên là một phần sông băng.
Hình này là chụp Teton từ Jenny Lake. Hồ nằm ở chân núi và siêu trong. Có thuyền qua bên kia hồ để đi hiking về phía đó, nhưng mà bữa đó mình khó ở nên hai đứa chỉ loanh quanh bên bờ này hồ, ngắm hồ ngắm núi.
Một góc nhìn khác của rặng Teton nhìn từ hồ Jenny.
Một góc nhìn khác của rặng Teton nhìn từ hồ Jenny.
Huhu, chỗ dưới này là một trong những nơi rung động lòng mình nhất hành trình. Đây là một cái nhà thờ nhỏ xíu trong thung lũng, tên là Chapel Of The Transfiguration. Hình bên ngoài mình mượn trên mạng vì không có chụp tấm nào.
Bên trong nhà thờ có hai dãy ghế gỗ hai bên như những nhà thờ bình thường, trên ban thờ là hai bình hoa và cây thánh giá, phông nền phía sau là tấm kính trong suốt nhìn rõ rặng Teton. Bên trong hầu như không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất là từ khung kính trên ban thờ. Khi mở cửa bước vào nhà thờ thì mọi sự chú ý dồn vào ban thờ đang sáng lên với background siêu thực siêu sắc nét. Hình dưới này là hình ban thờ bạn chồng múp chụp.
Rồi, hết rồi đó. Bonus thêm cho cái video tổng hợp mấy thứ bọn mình quay đây đó trong chuyến đi. Dạo này lười chụp ảnh, chỉ thích ngồi ngắm. Dặn dò chồng phải chăm chỉ chụp ảnh đi, để mình còn về tập làm travel blog với người ta. Mai mốt lỡ mê chơi quá thì ráng viết blog du lịch coi lỡ có thành hot blogger kiếm tiền đi chơi.
À, còn một chuyện nữa. Lúc về Salt Lake, tụi mình ghé thăm nơi tổng hành dinh của đạo Mặc Môn, một phân nhánh sau này của đạo Thiên Chúa. Có một bạn là tình nguyện viên ở đó niềm nở hỏi thăm mình, bạn hỏi mình có tin vào Chúa không. Hai đứa mình nhìn nhau, mình e lệ, hông. Nói xong thấy hơi trớt, nên đành vớt vát, tụi tao practice Buddhism mày à. Lúc lái xe đi, mình nói với chồng, phải rút kinh nghiệm, lần sau không được nói không, mà chỉ cần nói mình practice Buddhism thôi. À, mà bạn ấy nói cũng xịn mà. Chúa nhân từ thương yêu tất thảy chúng sanh. Nếu vậy thì mình cũng tôn kính Chúa. Nói chung mình tin vào tình yêu, ok.
Ngày 1: Bay từ San Jose đi Salt Lake, lái xe thủng thẳng khoảng 4 tiếng, dừng ở Bear Lake, ngủ đêm lại thị trấn nhỏ xíu Afton dọc đường.
Ngày 2: Lái xe thủng thẳng tiếp từ Afton đến Yellowstone, cắm trại ở Canyon Village
Ngày 3: Lái xe dọc theo vành đai phía Bắc, cắm trại ở Madison
Ngày 4: Lái xe dọc phần còn lại của vành đai phía Nam, cắm trại ở Grant Village.
Ngày 5: Lái xe xuống Grand Teton, đi ngắm thú, ngắm núi, cắm trại ở Colter Bay Village
Ngày 6: Lái xe dọc Grand Teton, đi ngắm hồ trên núi, cắm trại ở Colter Bay Village
Ngày 7: Lái xe về Salt Lake City, ngủ đêm ở Salt Lake.
Ngày 8: Thăm thú Salt Lake, bay về San Jose.
Tips:
Flights: Ở vùng Bay Area thì có thể bay từ San Jose, vừa gần nhà mình hơn, mà cũng có khi giá rẻ hơn San Francisco. Vì đi camping nên mang nhiều đồ nghề, bay Southwest thì được 2 free check bags. Nếu bay đến Salt Lake sớm, có thể lái xe thẳng đến Yellowstone, khoảng 6 tiếng, không cần dừng, hoặc có thể dừng ở Jackson, một thị trấn du lịch đông đúc hơn.
Rental Car: Mình thuê xe trên Chase Ultimate Travel portal, giá có vẻ là tốt nhất, và vì redeem điểm của ultimate qua Chase Reverse được 1.5x. Nhưng cũng có thể check thêm ở Costco Travel nếu đi road trip với bạn, vì ở Costco có waive cái phí thêm additional driver (thường thì các hãng vẫn có thể waive cái phí này nếu là vợ chồng).
Camping: : các campground ở Yellowstone khá là sạch sẽ, và kèm theo vé đi tắm miễn phí 2pax/night. Gấu ở Yellowstone hiền lành nên có thể để đồ ăn trong xe. Tụi nó chưa thành tinh, chưa biết mở cửa xe, đập xe như ở Yosemite. Vị trí thì chắc là Canyon Village là thuận tiện nhất, nên ở ít nhất hai đêm vì quanh đó có nhiều chỗ đẹp nhất. Nhà mình mỗi đêm ở một nơi, ngày nào cũng sáng dậy nhổ trại, tối cắm trại. Nghe thì có vẻ hơi phiền, nhưng lều nhà mình nhỏ gọn, xe lại chỉ có hai đứa nên sáng gỡ hai cái cọc, túm hết tất cả cho vào trunk. Sáng mình dậy đi đánh răng là chồng dọn xong lều, chắc chỉ tầm chưa đến 10 phút.
Campsite ở Grand Teton thì không book trước được online, nên mình đành book camp tent cabin. Nhưng sau khi đi thì mình thấy hoàn toàn có thể đến đặt campsite trong ngày vì ở Grand Teton cũng có khá nhiều campsites, chỉ riêng ở chỗ Colter Bay đã gần 400 sites. Những nơi đẹp đẽ khác, như là Signal Summit hay là Jenny Lake thì chắc đẹp hơn và ít sites hơn nên nếu thích thì phải đến sớm một tí.
Ăn uống: mình lười nấu ăn, nên mặc dù mang bếp cũng nấu nướng rất basic. Chủ yếu là nấu nước pha trà và luộc trứng. Các bữa chính chủ yếu là mì gói và cơm chiên trứng với tôm khô. Sáng thì có trái cây, cheese và bánh mì. Các cửa hàng General store ở công viên cũng rất đầy đủ, nếu không ngại ăn đồ tây thì có thể thoải mái không cần bếp núc gì chắc cũng được. Ở Colter Bay Village store chỗ mình thì còn có hẳn quầy hot food có mì xào và mấy món đơn giản.
Thời tiết: Bọn mình rất sợ lạnh, xem dự báo thấy là buối tối có thể xuống 3 - 5 độ C nên mang nhiều đồ ấm lắm. Nhưng mà khổ, nó chỉ lạnh vào khoảng gần sáng, cả ngày thì nắng nóng. Mặc nhiều lớp, tối ngủ trùm kín đầu, và mang thêm cái bình giữ nhiệu để có nước ấm uống vào sáng sớm là ổn. Nếu thích bơi lội, câu cá hoặc tắm suối/sông/hồ nên mang theo đồ tắm.
Vé vào cổng: Vé cho cả hai công viên là $50, nhưng có cái vé intergrated là vé một năm cho tất cả các công viên quốc gia là $80. Năm nay, sau khi đi hết 3 cái công viên, trả hết $90 tiền vé rồi nhà mình mới phát hiện ra cái này, và ngậm ngùi bỏ thêm $80 để mua cái vé intergrated xài cho năm sau.
Nhật ký hành trình:
Đây có thể coi là chuyến đi sinh nhật sớm của mình, hoặc là chuyến đi giúp bọn mình phấn chấn hơn cho những ngày sắp tới. Do đó, lịch trình của mình khá là thong thả, có những buổi bọn mình chỉ ra bờ hồ ngồi ăn uống, ngắm mây trời, thở, và trò chuyện cùng nhau.
Ngày đầu tiên, mình đến Salt Lake là khoảng 10 giờ hơn. Hai đứa đi siêu thị mua sắm đồ ăn mang theo và một số vật dụng cần thiết. Ăn trưa xong, hai đứa mới bắt đầu khởi hành rời khỏi phố thị. Điểm dừng chân đầu tiên là Bear Lake cách thành phố khoảng hơn 2 tiếng lái xe. Hồ to và có một màu xanh như ngọc vì trong nước hòa tan nhiều khoáng chất của đá vôi. Ngày bọn mình đi là chủ nhât, nắng nóng dân tình kéo ra bờ hồ như đi biển.
Phải chi cái hồ vắng một chút, hai đứa có mang đồ mát mẻ một chút, tới sớm một chút chắc là thú. Hai đứa đi ra dọc cát, nhúng nhúng tay chân xuống nước với người ta xong rồi mò lên lái xe đi tiếp. Lúc đi chợ, chồng múp kiếm đâu ra một hộp me thái còn nguyên vỏ. Lên xe, mình ngồi bóc vỏ không kịp với bản. Mình ghẹo, mai mốt lỡ tui có bầu chắc bạn ốm nghén quá.
Buổi chiều, tụi mình ngủ lại một nhà airbnb ở cái thị trấn nhỏ xíu tên là Afton. Chủ nhà là hai vợ chồng trẻ măng. Nhà ngay trung tâm thị trấn, hai đứa đi bộ ra ăn tối, rồi đi loanh quanh về nhà. Thị trấn nhỏ xíu, nhà cửa xinh xinh. Bạn chủ nhà nói, bạn mới host mùa hè này thôi. Đợt vừa rồi, chỗ này nằm ngay đường đi của nhật thực toàn phần nên đông vui lắm, giờ thì sắp hết mùa rồi. Sáng thức dậy hai vợ chồng bạn làm bữa sáng cho hai đứa mình. Mình thích ở airbnb là vì thỉnh thoảng mình lại nhìn thấy một cuộc sống khác. Ngồi trong căn bếp nhỏ của hai bạn ăn sáng, mình thấy rất ấm áp. Một ngôi nhà nhỏ ấm áp hạnh phúc đang chờ đón một em bé tháng 11.
Lại tiếp tục thong thả lái xe dọc bờ Snake river qua mấy cánh đồng cỏ đang thu hoạch cỏ. Bò nhởn nhơ thong dong. Rồi qua mấy ngọn đèo nhấp nhô, sông uốn quanh.
Đến trưa thì đến Yellowstone, công viên quốc gia đầu tiên ở nước Mỹ và cũng là đầu tiên trên thế giới. Theo như trong phim tài liệu National Parks thì công viên quốc gia là thứ mà bọn Mỹ rất tự hào vì đó là "For the Benefit and Enjoyment of the People" (Roosevelt). Cũng theo cái phim tài liệu đó thì Yellowstone là nơi có đàn bò Bison hoang dã duy nhất ở nước Mỹ. Ở Yellowstone, bọn mình thấy rất nhiều bò Bison, tụi nó rất nhởn nhơ.
Yellowstone đã từng là một siêu núi lửa, lần hoạt động gần nhất của nó ước tính khoảng hơn 600 ngàn năm trước. Hiện nay, ở Yellowstone có khoảng nửa các thể loại địa nhiệt (như là mạch nước phun, suối/hồ nước nóng, hố bùn nóng, ...) của thế giới. Cái tên đá vàng của nó là do màu vàng của vách đá ở thác nước chỗ The Grand Canyon of Yellowstone mà thành. Đi một vòng Yellowstone sẽ thấy sự đa dạng về các thể loại cây cỏ và thú của nó. Đây là một trong những nơi hiếm hoi mà gấu Grizzly sống chung với gấu đen Bắc Mỹ. Tụi mình đã học được cách phân biệt hai anh em họ hàng xa gần này ở đây. Ngoài ra, ở đây còn có bò Bison, nai sừng tấm, elk, sói, ... và rất nhiều chim muông. Mùa đông ở đây siêu lạnh, lạnh đến nỗi đóng băng luôn cái hồ Yellowstone, rộng khoảng 350km vuông.
Dưới đây là vài hình ảnh của chuyến đi này.
Đây là West Thumb Geyser. Mấy cái hồ nhỏ nhỏ là hồ nước nóng, còn ngoài xa kia là Yellowstone Lake. Hôm ấy mây trời rất đẹp.
Hình dưới đây là The Grand Canyon of Yellowstone. Nghe đồn là vì vẻ đẹp của cái thác này mà người ta đấu tranh để bảo tồn nó thành công viên quốc gia. Hai bên vách núi có rất nhiều màu sắc tùy vào khoáng chất ở trong nó. Nước thì thuận đạo mà chảy. Chỗ nào đất mềm thì bị nước bào mòn, khoét sâu. Chỗ nào đất cứng thì nước uốn lượn ôm theo vách núi mà chảy.
Hình dưới này là cặp đôi hoàn cảnh, mặc đồ rất hợp tông và hợp với màu cảnh vật xung quanh nữa chớ.
Đó là vài hình tiêu biểu cho Yellowstone. Và sau đây là hình cho Grand Teton National Park. Tên của công viên là đặt theo tên dãy núi chạy dọc theo đó. Ngọn cao nhất là Teton.
Hình này chụp ngọn Moran. Màu trắng phía trên là một phần sông băng.
Hình này là chụp Teton từ Jenny Lake. Hồ nằm ở chân núi và siêu trong. Có thuyền qua bên kia hồ để đi hiking về phía đó, nhưng mà bữa đó mình khó ở nên hai đứa chỉ loanh quanh bên bờ này hồ, ngắm hồ ngắm núi.
Một góc nhìn khác của rặng Teton nhìn từ hồ Jenny.
Một góc nhìn khác của rặng Teton nhìn từ hồ Jenny.
Huhu, chỗ dưới này là một trong những nơi rung động lòng mình nhất hành trình. Đây là một cái nhà thờ nhỏ xíu trong thung lũng, tên là Chapel Of The Transfiguration. Hình bên ngoài mình mượn trên mạng vì không có chụp tấm nào.
![]() |
| Source: https://www.jacksonholewy.net |
Bên trong nhà thờ có hai dãy ghế gỗ hai bên như những nhà thờ bình thường, trên ban thờ là hai bình hoa và cây thánh giá, phông nền phía sau là tấm kính trong suốt nhìn rõ rặng Teton. Bên trong hầu như không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất là từ khung kính trên ban thờ. Khi mở cửa bước vào nhà thờ thì mọi sự chú ý dồn vào ban thờ đang sáng lên với background siêu thực siêu sắc nét. Hình dưới này là hình ban thờ bạn chồng múp chụp.
Rồi, hết rồi đó. Bonus thêm cho cái video tổng hợp mấy thứ bọn mình quay đây đó trong chuyến đi. Dạo này lười chụp ảnh, chỉ thích ngồi ngắm. Dặn dò chồng phải chăm chỉ chụp ảnh đi, để mình còn về tập làm travel blog với người ta. Mai mốt lỡ mê chơi quá thì ráng viết blog du lịch coi lỡ có thành hot blogger kiếm tiền đi chơi.
À, còn một chuyện nữa. Lúc về Salt Lake, tụi mình ghé thăm nơi tổng hành dinh của đạo Mặc Môn, một phân nhánh sau này của đạo Thiên Chúa. Có một bạn là tình nguyện viên ở đó niềm nở hỏi thăm mình, bạn hỏi mình có tin vào Chúa không. Hai đứa mình nhìn nhau, mình e lệ, hông. Nói xong thấy hơi trớt, nên đành vớt vát, tụi tao practice Buddhism mày à. Lúc lái xe đi, mình nói với chồng, phải rút kinh nghiệm, lần sau không được nói không, mà chỉ cần nói mình practice Buddhism thôi. À, mà bạn ấy nói cũng xịn mà. Chúa nhân từ thương yêu tất thảy chúng sanh. Nếu vậy thì mình cũng tôn kính Chúa. Nói chung mình tin vào tình yêu, ok.
Tags :
GrandTeton,
NationalParks,
Travel,
US,
Yellowstone
Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017
Làm sao để phấn chấn lên
Mấy hôm nay tôi cứ bồn chồn, chắc là vì tôi sắp về nhà.
Tôi đã định giấu nhẹm chuyện này đi. Tôi sẽ len lén về, chạy vào nhà, rồi hét toáng lên như hồi còn nhỏ, Thưa ba mẹ con mới về!!!!
Nhưng không giấu được khi mẹ hỏi chừng nào về. Im luôn thì được, chớ nói xạo thì không nói được. Vậy là ba mẹ cũng biết tôi sắp về. Thấy ba mẹ mừng mừng nôn nao, làm tôi cũng xốn xang quá.
Đợt này về có nhiều thứ tôi muốn làm. Lên kế hoạch mãi không xong. Định đi thăm thú vài nơi, nhưng đang lên kế hoạch thì nơi bị động đất, nơi bị lũ quét, nơi thì tai nạn liên miên. Buồn quá, không tính toán gì nữa. Đợi qua cơn buồn đã.
Hôm trước, mình nói với bạn chồng là lẽ ra chúng ta phải rộn ràng và tung tăng cho mấy ngày sắp tới này chứ. Anh cũng gật gù, ừ, anh cũng thấy mọi thứ sao sao. Làm thế nào để mình phấn chấn lên nhỉ.
Chuyến đi của tôi, chỉ vài người biết. Tôi có rủ một chị bạn đi cùng, người mà cả hai đứa tôi đều có nhiều tin tưởng và thương yêu. Người mà chúng tôi nghĩ có thể ở cùng nhau vài bữa nửa tháng, rong ruổi vô định cùng nhau trên những chặng đường.
Sáng nay, có người em họ, hỏi thăm tôi đi đâu cho "đu" theo với. Tôi phân vân lắm, tôi đã đi cùng cô ấy một lần, và không hợp lắm. Nhưng biết đâu, giờ cô ấy khác. Tôi hỏi cô ấy thích đi đâu, phải thích thì mới đi được, chứ những nơi tôi muốn đi chắc gì cô ấy đã thích. Cô ấy bảo, tôi cứ plan đi, nếu đu theo được chỗ nào thì đi.
Từ đợt đi Bryce Canyon với hai bạn không hợp lắm, tôi đâm ra cảnh giác khi rủ ai đó đi cùng. Tôi giờ trân trọng từng chuyến đi, nên đi cùng người không hợp thì hoài phí quá, cho cả mình và cho người đó.
Mai mình sẽ vào rừng cắm trại. Hy vọng sau một tuần lang thang thì hai đứa có thể phấn chấn lên.
Tôi đã định giấu nhẹm chuyện này đi. Tôi sẽ len lén về, chạy vào nhà, rồi hét toáng lên như hồi còn nhỏ, Thưa ba mẹ con mới về!!!!
Nhưng không giấu được khi mẹ hỏi chừng nào về. Im luôn thì được, chớ nói xạo thì không nói được. Vậy là ba mẹ cũng biết tôi sắp về. Thấy ba mẹ mừng mừng nôn nao, làm tôi cũng xốn xang quá.
Đợt này về có nhiều thứ tôi muốn làm. Lên kế hoạch mãi không xong. Định đi thăm thú vài nơi, nhưng đang lên kế hoạch thì nơi bị động đất, nơi bị lũ quét, nơi thì tai nạn liên miên. Buồn quá, không tính toán gì nữa. Đợi qua cơn buồn đã.
Hôm trước, mình nói với bạn chồng là lẽ ra chúng ta phải rộn ràng và tung tăng cho mấy ngày sắp tới này chứ. Anh cũng gật gù, ừ, anh cũng thấy mọi thứ sao sao. Làm thế nào để mình phấn chấn lên nhỉ.
Chuyến đi của tôi, chỉ vài người biết. Tôi có rủ một chị bạn đi cùng, người mà cả hai đứa tôi đều có nhiều tin tưởng và thương yêu. Người mà chúng tôi nghĩ có thể ở cùng nhau vài bữa nửa tháng, rong ruổi vô định cùng nhau trên những chặng đường.
Sáng nay, có người em họ, hỏi thăm tôi đi đâu cho "đu" theo với. Tôi phân vân lắm, tôi đã đi cùng cô ấy một lần, và không hợp lắm. Nhưng biết đâu, giờ cô ấy khác. Tôi hỏi cô ấy thích đi đâu, phải thích thì mới đi được, chứ những nơi tôi muốn đi chắc gì cô ấy đã thích. Cô ấy bảo, tôi cứ plan đi, nếu đu theo được chỗ nào thì đi.
Từ đợt đi Bryce Canyon với hai bạn không hợp lắm, tôi đâm ra cảnh giác khi rủ ai đó đi cùng. Tôi giờ trân trọng từng chuyến đi, nên đi cùng người không hợp thì hoài phí quá, cho cả mình và cho người đó.
Mai mình sẽ vào rừng cắm trại. Hy vọng sau một tuần lang thang thì hai đứa có thể phấn chấn lên.
Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017
Chị Cúc
Hôm qua chị gái mình vừa bay đi Úc du học. Buổi sáng chị nhắn tin hỏi mình hôm nay có đi làm không, rảnh thì gọi về cho mẹ, tối nay chị bay. Ba mẹ mình không rành công nghệ, mỗi lần gọi về đều nhờ chị nối máy. Giờ chị đi rồi, đang phải xóa mù công nghệ cho các cụ.
Hồi nhỏ, chị mình học giỏi lắm, đến nỗi sau này mình đi học các thầy cô toàn biết đến mình là em của Hồng Cúc. Mình thấy trong gia đình thế nào cũng có một đứa con bị thiệt thòi hơn những đứa khác, không hẳn là vì ba mẹ thiên vị, nhưng chỉ đơn giản là dòng đời xô đậy. Chị là người thiệt thòi trong nhà mình. Mình nhớ hồi mình còn nhỏ xíu, lúc đó chắc chị học lớp 6 lớp 7 gì đó, chị đã biết phụ mẹ đi chợ nấu cơm. Chị còn biết làm bánh làm trái, làm đủ món ngon ở nhà. Mình thì chỉ được cái vụng, tới giờ chỉ giỏi ăn. Chị học giỏi nhưng có vẻ lận đận đường thi cử. Dòng đời run rủi chị đi học sư phạm, rồi về làm giáo viên gần nhà. Không biết chị có yêu ai chưa, nhưng giờ chị vẫn chưa lấy chồng.
Lúc biết chị muốn đi du học, mọi người có vẻ lo lắng. Chị đang có công việc ổn định, đi dạy ở trường cũng tốt, đang là cán bộ nguồn, ... sao lại bỏ tiền đi học. Mình thấy bình thường, thích thì làm thôi. Mình nói với mẹ, giờ mẹ cản chị làm gì, chị muốn và chị có khả năng thì cứ ủng hộ chị đi, cứ đi hết, sau này đứa nào vấp ngã thì về nhà có ba mẹ, vậy thôi. Mình là một đứa ba phải, mình sẽ không can ngăn ai làm điều gì hết, miễn là không hại đến ai.
Chị đi rồi, nhà sẽ trống vắng thêm. Ai sẽ đi chợ mua bánh mua trái cho ba mẹ? Ai sẽ lo nấu nướng mấy thứ khi giỗ chạp? Tết này nếu chị không về thì chắc nhà sẽ thiếu nhiều món ngon. Mình ghẹo mẹ, Tết này Cúc đi rồi, Nhung sẽ về trổ tài.
Hôm trước, lúc gọi về cho mẹ, mẹ kể chuyện cười. Mẹ nói với ba là con gái nhờ đức cha, ba ăn chay niệm phật nhiều quá nên giờ hai đứa con gái đi nước ngoài hết, thôi ba đừng ăn chay nữa.
Thấy thương ba mẹ.
Hồi nhỏ, chị mình học giỏi lắm, đến nỗi sau này mình đi học các thầy cô toàn biết đến mình là em của Hồng Cúc. Mình thấy trong gia đình thế nào cũng có một đứa con bị thiệt thòi hơn những đứa khác, không hẳn là vì ba mẹ thiên vị, nhưng chỉ đơn giản là dòng đời xô đậy. Chị là người thiệt thòi trong nhà mình. Mình nhớ hồi mình còn nhỏ xíu, lúc đó chắc chị học lớp 6 lớp 7 gì đó, chị đã biết phụ mẹ đi chợ nấu cơm. Chị còn biết làm bánh làm trái, làm đủ món ngon ở nhà. Mình thì chỉ được cái vụng, tới giờ chỉ giỏi ăn. Chị học giỏi nhưng có vẻ lận đận đường thi cử. Dòng đời run rủi chị đi học sư phạm, rồi về làm giáo viên gần nhà. Không biết chị có yêu ai chưa, nhưng giờ chị vẫn chưa lấy chồng.
Lúc biết chị muốn đi du học, mọi người có vẻ lo lắng. Chị đang có công việc ổn định, đi dạy ở trường cũng tốt, đang là cán bộ nguồn, ... sao lại bỏ tiền đi học. Mình thấy bình thường, thích thì làm thôi. Mình nói với mẹ, giờ mẹ cản chị làm gì, chị muốn và chị có khả năng thì cứ ủng hộ chị đi, cứ đi hết, sau này đứa nào vấp ngã thì về nhà có ba mẹ, vậy thôi. Mình là một đứa ba phải, mình sẽ không can ngăn ai làm điều gì hết, miễn là không hại đến ai.
Chị đi rồi, nhà sẽ trống vắng thêm. Ai sẽ đi chợ mua bánh mua trái cho ba mẹ? Ai sẽ lo nấu nướng mấy thứ khi giỗ chạp? Tết này nếu chị không về thì chắc nhà sẽ thiếu nhiều món ngon. Mình ghẹo mẹ, Tết này Cúc đi rồi, Nhung sẽ về trổ tài.
Hôm trước, lúc gọi về cho mẹ, mẹ kể chuyện cười. Mẹ nói với ba là con gái nhờ đức cha, ba ăn chay niệm phật nhiều quá nên giờ hai đứa con gái đi nước ngoài hết, thôi ba đừng ăn chay nữa.
Thấy thương ba mẹ.
Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017
Lần gặp cuối cùng
Sáng nay chúng tôi hay tin ông ngoại của Đức đã mất.
Mấy ngày nay, google photo nhắc những bức ảnh ba năm trước, lần đầu tiên tôi về thăm quê chồng. Tôi gặp ông ngoại một lần. Tôi nhớ có một buổi chiều chúng tôi ngồi nói chuyện với ông trước hiên nhà, ông xưng là "mình" và gọi chúng tôi là "các cậu". Ông kể về thời chiến tranh mà ông đã trải qua, về những thứ mà ông biết về thế giới bên ngoài qua chiếc radio ở đầu giường. Ông chỉ học đến lớp 4 và hình như chưa bao giờ rời khỏi làng, nhưng cái sự ham học hỏi của ông làm tôi ngưỡng mộ ông vô cùng. Ông vẫn đều đặn làm thơ, làm toán, ghi chép về những thứ hay ho ông nghe được trên radio đầy mấy quyển vở. Ông còn có một cây đàn bầu cũ kỹ.
Tôi bảo anh may mắn có được một chút xíu sự ham hiểu biết và một chút hồn nhiên của ông.
Giờ thì ông bay lên trời rồi. Tự nhiên tôi nghĩ, biết đâu ông ngoại hồn hậu của Đức sẽ gặp ông nội hiền lành của tôi ở đâu đó và đang mình mình cậu cậu trò chuyện với nhau.
***
Đức hỏi, có bao giờ em mong được nói chuyện với ông nội một lần cuối không?
Mình rớt nước mắt. Không, em nghĩ em đã đủ thời gian trọn vẹn với ông. Nhưng có lẽ em muốn có thêm thời gian với ông ngoại.
Anh có một cảm giác mơ hồ rằng anh sẽ được nói chuyện với ông ngoại một lần nữa.
Khi gặp một ai đó, mình có biết rằng liệu đó là lần gặp sau cuối.
***
Cứ mỗi lần hay tin một người thân ra đi, em lại thấy có gì đó sai sai, lẽ ra giờ này mình phải Ở ĐÓ.
Ừ.
***
Em dậy đây.
Em dậy làm gì?
Em dậy chiên đậu hũ.
Anh cũng dậy đây.
Anh dậy làm gì?
Anh dậy ăn đậu hũ em chiên.
Mấy ngày nay, google photo nhắc những bức ảnh ba năm trước, lần đầu tiên tôi về thăm quê chồng. Tôi gặp ông ngoại một lần. Tôi nhớ có một buổi chiều chúng tôi ngồi nói chuyện với ông trước hiên nhà, ông xưng là "mình" và gọi chúng tôi là "các cậu". Ông kể về thời chiến tranh mà ông đã trải qua, về những thứ mà ông biết về thế giới bên ngoài qua chiếc radio ở đầu giường. Ông chỉ học đến lớp 4 và hình như chưa bao giờ rời khỏi làng, nhưng cái sự ham học hỏi của ông làm tôi ngưỡng mộ ông vô cùng. Ông vẫn đều đặn làm thơ, làm toán, ghi chép về những thứ hay ho ông nghe được trên radio đầy mấy quyển vở. Ông còn có một cây đàn bầu cũ kỹ.
Tôi bảo anh may mắn có được một chút xíu sự ham hiểu biết và một chút hồn nhiên của ông.
Giờ thì ông bay lên trời rồi. Tự nhiên tôi nghĩ, biết đâu ông ngoại hồn hậu của Đức sẽ gặp ông nội hiền lành của tôi ở đâu đó và đang mình mình cậu cậu trò chuyện với nhau.
***
Đức hỏi, có bao giờ em mong được nói chuyện với ông nội một lần cuối không?
Mình rớt nước mắt. Không, em nghĩ em đã đủ thời gian trọn vẹn với ông. Nhưng có lẽ em muốn có thêm thời gian với ông ngoại.
Anh có một cảm giác mơ hồ rằng anh sẽ được nói chuyện với ông ngoại một lần nữa.
Khi gặp một ai đó, mình có biết rằng liệu đó là lần gặp sau cuối.
***
Cứ mỗi lần hay tin một người thân ra đi, em lại thấy có gì đó sai sai, lẽ ra giờ này mình phải Ở ĐÓ.
Ừ.
***
Em dậy đây.
Em dậy làm gì?
Em dậy chiên đậu hũ.
Anh cũng dậy đây.
Anh dậy làm gì?
Anh dậy ăn đậu hũ em chiên.
Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017
Thiên nhiên diệu kỳ
Sáng nay, tôi định đổi cover photo trên FB bằng một tấm hình ở Bryce Canyon nhưng mà sau khi mở album ảnh ra xem, tôi lại thôi. Tự nhiên tôi thấy những bức ảnh ấy riêng tư quá đỗi. Tôi chỉ muốn giữ nó cho tôi, và nếu thích, tôi sẽ mở nó lên cho một người bạn nào đó xem, rồi kể cho bạn nghe về chuyến đi đó của tôi. Tôi có cảm giác mỗi bức ảnh có một câu chuyện của riêng nó, và câu chuyện đó cần được kể và được lắng nghe như một cách ngợi ca vẻ đẹp của nó.
Thời gian.
Tôi nhớ, lúc ở Bryce, chúng tôi có hơn một giờ ngồi yên ngắm những cột đá hoodoo, và mường tượng ra đủ thứ hình thù. Những cột đá đó được đẽo gọt từng chút một từ gió, nước, và băng tuyết. Chúng vẫn đang không ngừng thay đổi. Anh hỏi, lần sau mình quay lại, thì những cột đá này có còn như vậy nữa không? Nhưng rồi chúng tôi nhận ra cuộc đời của con người thật ra là vô cùng ngắn ngủi so với những cột đá đó.
Chúng tôi đang xem bộ phim tài liệu về những công viên quốc gia ở Mỹ, The National Parks: America's Best Idea. Câu chuyện kể về những con người và lý tưởng đằng sau cái gọi là ý tưởng tuyệt vời nhất của nước Mỹ. Những con người yêu thiên nhiên, coi thiên nhiên như là một thánh đường và họ dành cả cuộc đời mình để truyền cảm hứng cho những người khác về vẻ đẹp của thiên nhiên. Họ tin rằng vẻ đẹp đó cần được giữ gìn cho tất cả mọi người và cho những thế hệ mai sau.
Sáng nay, tôi cũng chat với một chị bạn vừa đi Sơn Đòong về. Chị bảo là chị buồn từ hôm ra khỏi hang đến giờ, như là chia tay người yêu. Tôi nghĩ tôi có thể hiểu được phần nào cảm giác của chị. Tôi cũng đang thèm được đến một nơi hoang sơ để nhìn ngắm vẻ đẹp của thiên nhiên.
Tôi sắp về Việt Nam. Tôi muốn đi dọc đất nước để nhìn ngắm vẻ đẹp của nó một lần nữa. Tôi sẽ ngồi thật yên để ngắm nhìn nó. Chỉ cần nghĩ đến đó tôi đã thấy rạo rực.
Thời gian.
Tôi nhớ, lúc ở Bryce, chúng tôi có hơn một giờ ngồi yên ngắm những cột đá hoodoo, và mường tượng ra đủ thứ hình thù. Những cột đá đó được đẽo gọt từng chút một từ gió, nước, và băng tuyết. Chúng vẫn đang không ngừng thay đổi. Anh hỏi, lần sau mình quay lại, thì những cột đá này có còn như vậy nữa không? Nhưng rồi chúng tôi nhận ra cuộc đời của con người thật ra là vô cùng ngắn ngủi so với những cột đá đó.
Chúng tôi đang xem bộ phim tài liệu về những công viên quốc gia ở Mỹ, The National Parks: America's Best Idea. Câu chuyện kể về những con người và lý tưởng đằng sau cái gọi là ý tưởng tuyệt vời nhất của nước Mỹ. Những con người yêu thiên nhiên, coi thiên nhiên như là một thánh đường và họ dành cả cuộc đời mình để truyền cảm hứng cho những người khác về vẻ đẹp của thiên nhiên. Họ tin rằng vẻ đẹp đó cần được giữ gìn cho tất cả mọi người và cho những thế hệ mai sau.
Sáng nay, tôi cũng chat với một chị bạn vừa đi Sơn Đòong về. Chị bảo là chị buồn từ hôm ra khỏi hang đến giờ, như là chia tay người yêu. Tôi nghĩ tôi có thể hiểu được phần nào cảm giác của chị. Tôi cũng đang thèm được đến một nơi hoang sơ để nhìn ngắm vẻ đẹp của thiên nhiên.
Tôi sắp về Việt Nam. Tôi muốn đi dọc đất nước để nhìn ngắm vẻ đẹp của nó một lần nữa. Tôi sẽ ngồi thật yên để ngắm nhìn nó. Chỉ cần nghĩ đến đó tôi đã thấy rạo rực.
Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017
why we should keep the water in the table
Những ngày nắng nóng, bọn trẻ con ở trường hay được nghịch nước cho mát. Chúng có một cái bàn sâu lòng gọi là "water table". Cô giáo sẽ đổ nước vô cái bàn đó, và các bạn nhỏ sẽ có đủ đồ nghề như là xô chậu, chén bát, ấm tách,... để nghịch nước. Tụi nó thích nhất là cái màn, cô giáo xịt nước vô tụi nó xong tụi nó chạy như vịt.
Sau khi bầy vịt đó trở lại cái bàn, thì ngoài việc đổ qua đổ lại mấy cái xô chậu, tụi nó sẽ bắt đầu múc nước từ cái bàn đó đi tưới cây, đi đổ vô hố cát hoặc đơn giản hơn là tụi nó sẽ đổ ngay xuống đất chỗ nó đang chơi. Các cô giáo khác và mình thường hay nhắc là, please keep the water in the table, với lý do là cứ múc nước đổ ra sẽ hết nước để chơi.
Đã có một lúc nào đó, lý do đó là hợp lý với mình. Nhưng một buổi chiều nắng, mình chỉ ngồi nhìn các bạn nghịch nước, mình đã nghĩ khác đi. Hồi nhỏ, mình cũng thích dọc nước, mà chỉ là dọc lén, hoặc là chỉ được dọc nước những lúc trời mưa. Nước là một điều kì lạ hết sức với mình. Bây giờ, tụi nhỏ đang vui vẻ chơi bời, hà cớ gì mình lại làm giảm đi niềm vui đó của tụi nó. Cái việc đổ nước ra đó không làm hại (hurt) ai cả, thì cứ để tụi nhỏ làm. Tụi nó rất thích thú làm chuyện đó thì cứ để tụi nó làm.
Mình nghĩ là lần sau mình sẽ chỉ tụi nó là khi tụi nó đổ nước xuống đất thì nước "biến mất", khi tụi nó đổ nước vô tô thì nước vẫn còn đó, vậy nước đi đâu? Mấy bạn này chỉ mới hai tuổi nên chắc sẽ thú vị lắm khi nghe mấy bạn trả lời.
Sau khi bầy vịt đó trở lại cái bàn, thì ngoài việc đổ qua đổ lại mấy cái xô chậu, tụi nó sẽ bắt đầu múc nước từ cái bàn đó đi tưới cây, đi đổ vô hố cát hoặc đơn giản hơn là tụi nó sẽ đổ ngay xuống đất chỗ nó đang chơi. Các cô giáo khác và mình thường hay nhắc là, please keep the water in the table, với lý do là cứ múc nước đổ ra sẽ hết nước để chơi.
Đã có một lúc nào đó, lý do đó là hợp lý với mình. Nhưng một buổi chiều nắng, mình chỉ ngồi nhìn các bạn nghịch nước, mình đã nghĩ khác đi. Hồi nhỏ, mình cũng thích dọc nước, mà chỉ là dọc lén, hoặc là chỉ được dọc nước những lúc trời mưa. Nước là một điều kì lạ hết sức với mình. Bây giờ, tụi nhỏ đang vui vẻ chơi bời, hà cớ gì mình lại làm giảm đi niềm vui đó của tụi nó. Cái việc đổ nước ra đó không làm hại (hurt) ai cả, thì cứ để tụi nhỏ làm. Tụi nó rất thích thú làm chuyện đó thì cứ để tụi nó làm.
Mình nghĩ là lần sau mình sẽ chỉ tụi nó là khi tụi nó đổ nước xuống đất thì nước "biến mất", khi tụi nó đổ nước vô tô thì nước vẫn còn đó, vậy nước đi đâu? Mấy bạn này chỉ mới hai tuổi nên chắc sẽ thú vị lắm khi nghe mấy bạn trả lời.
Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017
Tôi sẽ trở thành một cô giáo như thế nào
Tôi đã đi làm được hơn một tháng. Gần như mỗi ngày đi làm về, tôi đều có thứ gì đó hay ho để kể cho bạn chồng nghe. Mặc dù hợp đồng của tôi là bán thời gian, nhưng tôi vẫn làm 8 tiếng một ngày, chỉ có khác là khi cần tôi có thể nghỉ thoải mái hơn.
Tháng vừa rồi, tôi làm từ 8:30 sáng và làm với các em baby, khoảng từ 9 tháng tới 18 tháng. Tháng này, tôi xin đổi sang 10g sáng, nên tôi bắt đầu làm với các bạn lớn hơn, khoảng từ 18 tháng tới 2 tuổi rưỡi.
Tôi cảm thấy may mắn vì mình đã tìm được công việc này vì môi trường làm việc thiệt là nhiều yêu thương. Tuần rồi, khi chuyển sang làm với mấy bạn lớn hơn, tôi đã nhớ nụ cười và mấy cái ôm của mấy em bé xíu xiu rất nhiều. Tôi tranh thủ đi làm sớm, để có thể tạt qua chơi một xíu với mấy em. Các cô giáo làm cùng cũng vô cùng nhiều thương yêu. Những đứa trẻ con vô cùng nhạy cảm, chúng sẽ nhận ra tình thương nơi ta và cũng cho ta nhưng yêu thương trong trẻo nhất.
Hôm rồi, mình có làm cùng một chị. Chị ấy là người gốc Việt, nhưng sang đây từ năm 75. Chị đến giúp lớp của mình vào giờ các cô giáo đi họp. Mình vô cùng ngưỡng mộ cách chị trò chuyện và an ủi một bạn nhỏ đang bất an. Bạn ấy tỉnh giấc trong giờ ngủ trưa và không nhìn thấy cô giáo yêu thích của bạn, và bạn khóc thét lên. Bạn vừa thét lên vừa nức nở. Chị ấy đã đến vô cùng mindful, nhẹ nhàng ở bên và hỏi han, và đề nghị giúp đỡ.
Từ lâu, mình tự hỏi, mình sẽ trở thành một cô giáo như thế nào. Sau ngày hôm qua, thì mình biết mình mong muốn trở thành một cô giáo như thế nào. Sự nhẹ nhàng và mindful đó không đến từ một sự cố gắng nào, nó tỏa ra một cách vô cùng tự nhiên từ chị ấy. Mình sẽ phải thực tập hàng ngày để có thể nhẹ nhàng và an nhiên trong từng hơi thở, để có thể cảm nhận và lan tỏa được bình an và hạnh phúc khi ở cùng với các bạn nhỏ.
Mình thật sự biết ơn vì đã gặp được chị ấy.
Tháng vừa rồi, tôi làm từ 8:30 sáng và làm với các em baby, khoảng từ 9 tháng tới 18 tháng. Tháng này, tôi xin đổi sang 10g sáng, nên tôi bắt đầu làm với các bạn lớn hơn, khoảng từ 18 tháng tới 2 tuổi rưỡi.
Tôi cảm thấy may mắn vì mình đã tìm được công việc này vì môi trường làm việc thiệt là nhiều yêu thương. Tuần rồi, khi chuyển sang làm với mấy bạn lớn hơn, tôi đã nhớ nụ cười và mấy cái ôm của mấy em bé xíu xiu rất nhiều. Tôi tranh thủ đi làm sớm, để có thể tạt qua chơi một xíu với mấy em. Các cô giáo làm cùng cũng vô cùng nhiều thương yêu. Những đứa trẻ con vô cùng nhạy cảm, chúng sẽ nhận ra tình thương nơi ta và cũng cho ta nhưng yêu thương trong trẻo nhất.
Hôm rồi, mình có làm cùng một chị. Chị ấy là người gốc Việt, nhưng sang đây từ năm 75. Chị đến giúp lớp của mình vào giờ các cô giáo đi họp. Mình vô cùng ngưỡng mộ cách chị trò chuyện và an ủi một bạn nhỏ đang bất an. Bạn ấy tỉnh giấc trong giờ ngủ trưa và không nhìn thấy cô giáo yêu thích của bạn, và bạn khóc thét lên. Bạn vừa thét lên vừa nức nở. Chị ấy đã đến vô cùng mindful, nhẹ nhàng ở bên và hỏi han, và đề nghị giúp đỡ.
Từ lâu, mình tự hỏi, mình sẽ trở thành một cô giáo như thế nào. Sau ngày hôm qua, thì mình biết mình mong muốn trở thành một cô giáo như thế nào. Sự nhẹ nhàng và mindful đó không đến từ một sự cố gắng nào, nó tỏa ra một cách vô cùng tự nhiên từ chị ấy. Mình sẽ phải thực tập hàng ngày để có thể nhẹ nhàng và an nhiên trong từng hơi thở, để có thể cảm nhận và lan tỏa được bình an và hạnh phúc khi ở cùng với các bạn nhỏ.
Mình thật sự biết ơn vì đã gặp được chị ấy.
Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017
May mà có anh, đời còn dễ thương
Mấy ngày qua có nhiều chuyện nhỏ nhặt linh tinh xảy ra làm mình lao xao trong lòng. Anh ở đó với mình, lắng nghe và chứng kiến mọi việc, nhưng với một tâm thế điềm tĩnh hơn nhiều.
Một buổi chiều, bọn mình may mắn đi đến được Fairyland Point, một điểm ngắm cảnh ngay gần cổng công viên Bryce Canyon. Đây không phải là một điểm ngắm cảnh quá nổi tiếng trong quần thể Bryce Canyon nhưng là một nơi đẹp vừa đủ, và quan trọng nhất là nó vắng và yên tĩnh vô cùng.
Hai đứa mình đi bộ dọc con đường mòn xuống thung lũng khoảng vài trăm mét, rồi dừng lại ngồi yên ngắm cảnh. Suốt cả mấy ngày qua, đây là những phút giây thảnh thơi và yên bình nhất. Mình có thể cùng anh ngồi đây ngắm cảnh cả ngày, và cả đêm nữa.
Ngồi yên với anh làm mình thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cảm ơn anh, may mà có anh, đời còn dễ thương.
Một buổi chiều, bọn mình may mắn đi đến được Fairyland Point, một điểm ngắm cảnh ngay gần cổng công viên Bryce Canyon. Đây không phải là một điểm ngắm cảnh quá nổi tiếng trong quần thể Bryce Canyon nhưng là một nơi đẹp vừa đủ, và quan trọng nhất là nó vắng và yên tĩnh vô cùng.
Hai đứa mình đi bộ dọc con đường mòn xuống thung lũng khoảng vài trăm mét, rồi dừng lại ngồi yên ngắm cảnh. Suốt cả mấy ngày qua, đây là những phút giây thảnh thơi và yên bình nhất. Mình có thể cùng anh ngồi đây ngắm cảnh cả ngày, và cả đêm nữa.
Ngồi yên với anh làm mình thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cảm ơn anh, may mà có anh, đời còn dễ thương.
Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017
Cuối tuần ra biển nằm đọc sách - Carmel by the sea
Sắp tới ngày kỷ niệm, nhưng lại là trong tuần nên hai đứa tranh thủ rủ nhau đi chơi cuối tuần. Lái xe khoảng gần hai tiếng đi đến một thành phố đẹp đẽ ven biển. Sắp mùa hè rồi, ngày dài, hai đứa cứ thong thả lái xe dừng dọc đường ngắm cảnh.
Đến nơi, căng lều, trải bạt, nằm nghe anh đọc sách. Bọn mình đang đọc lại mấy cuốn ký sự của bác Nguyễn Tường Bách du lịch ở Ấn Độ, Nepal, Tây Tạng.
Trời nắng đẹp, tụi mình cứ nằm đó, đọc sách chán thì lăn ra ngủ. Ngủ một tẹo lại dọn dẹp, rồi đi bộ quanh mấy cái nhà xinh xắn dọc bờ biển. Một thành phố dễ thương hết sức.
Anh hát trên cánh đồng
Hôm nay cuối tuần rảnh rỗi, chúng tôi xem lại mấy cái clip những chuyến đi của mình. Mình tìm được cái này, anh hát trên cánh đồng ở ga tàu quê ở Kyoto. Mình đã định "khoe" lên blog lâu rồi mà giờ mới đăng.
Mấy kỷ niệm của chuyến Trung Quốc - Nhật Bản cuối năm ngoài cũng chỉ viết vội trong cái note này. Tự nhắc mình sẽ phải ghi lại nhiều hơn, vì xem lại clip vẫn thấy thích lắm.
Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017
Kế hoạch cuộc đời
Tối qua, lần đầu tiên chúng tôi ngồi lên kế hoạch năm năm lần thứ nhất cùng nhau. And it goes like this:
Bạn bảo có khi năm năm nữa xem lại không hiểu nổi cái event đó thật ra là cái gì gì!!!!
Chúng tôi không muốn lang thang vô định nữa. Chúng tôi muốn lang thang có mục đích hơn. Từng đó sự kiện cho khoảng 5+ năm sắp tới. Chúng tôi muốn đến kỷ niệm 10 năm cưới nhau thì cái kế hoạch này sẽ hoàn thành được mấy phần.
Nhặt được bí kíp
Xuống Núi Du Hành
Nhị Hùng Đệ Ngũ Niên Kỷ
Về Núi Du Ngoạn
An Cư
Chấp Tác
Dựng thảo am bên hồ
Tiểu Đại Hùng Miêu Kêu Meo
Tiểu Đại Hùng Miêu Viễn Du Tầm Trúc
Thông Hành Hiệp Chủng Quốc Mãi Võ Giang Hồ
Tiểu Bạch Hùng Kêu Grrừ
Nhị Hùng Thập Kỷ Ngao Du Thiên Hạ (Đại Hùng Miêu Và Bạch
Hùng)
Chúng tôi không muốn lang thang vô định nữa. Chúng tôi muốn lang thang có mục đích hơn. Từng đó sự kiện cho khoảng 5+ năm sắp tới. Chúng tôi muốn đến kỷ niệm 10 năm cưới nhau thì cái kế hoạch này sẽ hoàn thành được mấy phần.
Trong từng ấy sự kiện, chúng tôi sắp đặt hai chuyến đi dài. Một chuyến trong năm tới, trước khi chúng tôi An Cư. Một chuyến nữa là sau khi bạn nhỏ của chúng tôi (nếu có) cứng cáp.
Năm sau, chúng tôi định sẽ quay về châu Á. Chúng tôi muốn đi bán đảo Đông Dương, Myanmar, Ấn Độ, Nepal, Butan, Mông Cổ. Chúng tôi cũng muốn khám phá thêm Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản.
Tôi bảo bạn, phải đi nhanh thôi, em bắt đầu thấy chùn chân rồi, em không biết mình có thể rong ruổi được bao lâu trong chuyến đi mới này nữa.
Tôi hỏi bạn, nếu chỉ được chọn đi một nơi để đi, thì anh sẽ đi đâu.
Bạn suy nghĩ, rồi trả lời, Himalaya.
Nhất định chúng ta sẽ đến Himalaya.
Năm sau, chúng tôi định sẽ quay về châu Á. Chúng tôi muốn đi bán đảo Đông Dương, Myanmar, Ấn Độ, Nepal, Butan, Mông Cổ. Chúng tôi cũng muốn khám phá thêm Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản.
Tôi bảo bạn, phải đi nhanh thôi, em bắt đầu thấy chùn chân rồi, em không biết mình có thể rong ruổi được bao lâu trong chuyến đi mới này nữa.
Tôi hỏi bạn, nếu chỉ được chọn đi một nơi để đi, thì anh sẽ đi đâu.
Bạn suy nghĩ, rồi trả lời, Himalaya.
Nhất định chúng ta sẽ đến Himalaya.
Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017
Smoothie
Phát hiện mới nhất của mình trong tuần qua là cái hũ mason jar (16oz, khoảng 473ml) của mình hắn vừa in với cái đế máy xay sinh tố của mình. Voila, một mùa hè đầy ắp smoothie đang mở ra với một đứa lười rửa cối xay như mình.
Sau đây là màn thử máy. Trái cây cắt nhỏ, cho vào mason jar, lật úp lại cho vào ngăn đá để có trái cây đông lạnh. Nên lật úp hũ để trái cây không dính chặt vào đáy hũ và không bao giờ chạm tới lưỡi máy xay.
Sáng sớm uống sinh tố lạnh bụng, nên ngủ dậy chúng ta nên uống một ly nước ấm bự rồi sau đó làm gì làm. Bữa sáng nay mình có cereal, nuts với sữa gạo ham vui mua hôm rồi. Dĩ nhiên, siêu sao của bữa sáng nay là sinh tố trái cây ây ây ây.
Bên này có một chuỗi cửa hàng sinh tố khá phổ biến, hắn mix nhiều loại trái cây và nước trái cây thành một hỗn hợp rất là bổ béo. Mình cũng bắt chước. Bên dưới là xoài, chuối, blueberry đông lạnh và nước cam để cho dễ xay.
Trái cây đông lạnh là để cho nó lạnh (dĩ nhiên) và không phải cho thêm đá. Vậy cho nó nguyên chất. Và bên dưới là thành quả, mấy chấm đen đen là blueberry, máy xay nhà mình level chỉ xay được đến đấy. Nhìn cái hũ này, mình quyết định dẹp hũ bơ lại vào ngăn đá, để dành cho bữa xế.
Ống hút sắt mới order trên amazon cho mùa hè smoothie sắp tới. Bạn cùng nhà ra nhìn thấy phán luôn, "Miệng ngậm ống hút sắt, đầu đội nón sắt, mình mặc áo giáp sắt, bay véo về trời!". Mình hỏi, "Ngậm ống hút sắt về trời chi anh bảy?" " Ống hút sắt về trời phun lửa chớ chi!!!"
Bonus hình dưới là bữa trưa. Cà ri Hàn Quốc với bánh mì. Cà ri còn lại từ bữa tối qua có cà rốt, bí đỏ, khoai tây, nấm đùi gà và đậu gà. Sau khi nghiên cứu các thể loại dinh dưỡng xong mình bị loạn, giờ chỉ cần ngày ăn đủ năm màu là được, chẳng cân đong đo đếm chọn lựa gì nữa sất.
Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017
Sống đơn giản
- Ế, chè đậu xanh nước dừa đường cát hông anh bảy?
- Thôi, sống đơn giản thôi chú.
- Ê, vậy, chè đậu xanh đường cát thôi hén?
- Êkô.
***
Chuyện phiếm cuối tuần.
- Thôi, sống đơn giản thôi chú.
- Ê, vậy, chè đậu xanh đường cát thôi hén?
- Êkô.
***
Chuyện phiếm cuối tuần.
Thứ Năm, 9 tháng 3, 2017
Những ngày tháng 3
Anh vẫn giữ thói quen đọc sách cho tôi nghe những hôm khó ngủ, từ lúc còn xa nhau. Tôi nằm gối đầu lên tay anh, mắt dõi theo những dòng chữ mà anh đọc. Anh xoay người, ôm tôi vào lòng. Anh không thích em nhìn anh đọc hử. Ừ, anh không thích, nằm nghe anh đọc thôi.
Thường một buổi đọc truyện đêm khuya như vậy sẽ bắt đầu bằng màn tìm sách. Đã lâu rôì anh chỉ đọc cho tôi nghe những mẩu chuyện ngắn, vài bài thơ, hay một trích đoạn nào đó. Chúng tôi không đủ kiên nhẫn để đọc cùng nhau một quyển sách dài nữa, vì thường tôi sẽ ngủ mất ở đâu đó giữa chừng và có khi hôm sau tôi không thể nhớ nổi câu chuyện đã đi đến đâu. Vậy nên, anh sẽ đọc cho tôi nghe, đợi tôi ngủ, anh cũng ngủ hoặc anh sẽ đọc tiếp những câu chuyện của anh.
Chỉ là chúng tôi thích làm mọi thứ cùng nhau. Chúng tôi may mắn là mình có đủ thời gian cho nhau.
Anh không thích nước Mỹ hả?
Ừ, nước Mỹ xa quá.
Chúng tôi nói về những miền đất chúng tôi sẽ đến, những nơi chốn mà chúng tôi nghĩ là "gần" hơn. Chúng tôi chưa sắp xếp hành trang để lên đường ngay được, nhưng chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy vui.
Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017
Ông nội
Gia tài của ông nội với bà nội là 5 người con, 3 trai 2 gái, 3 dâu 1 rể và 25 đứa cháu các thể loại nội ngoại dâu rể cháu cố.
Tối qua (giờ VN), ông nội đã mãn nhiệm kỳ ở trần gian, cưỡi hạc bay theo những đám mây vàng.
Cảm ơn ông nội đã cho con món quà quý nhất cuộc đời này là niềm tin vào tình yêu. Con sẽ kể câu chuyện tình yêu của ông bà cho con cháu con nghe và con sẽ ráng sống thương yêu thuận hòa để gieo mầm hạt giống yêu thương trong tụi nó. Con mong tụi nó sẽ lớn lên, như con đã lớn lên ,với gia tài quý báu là tình thương.
My grandma, my grandpa, they are in me
and when I look I see myself in them
Tối qua (giờ VN), ông nội đã mãn nhiệm kỳ ở trần gian, cưỡi hạc bay theo những đám mây vàng.
Cảm ơn ông nội đã cho con món quà quý nhất cuộc đời này là niềm tin vào tình yêu. Con sẽ kể câu chuyện tình yêu của ông bà cho con cháu con nghe và con sẽ ráng sống thương yêu thuận hòa để gieo mầm hạt giống yêu thương trong tụi nó. Con mong tụi nó sẽ lớn lên, như con đã lớn lên ,với gia tài quý báu là tình thương.
My grandma, my grandpa, they are in me
and when I look I see myself in them
Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017
Last trip for 2016
We went to Valley of Fire and Death Valley last week. It was just a quick trip during holidays, but I loved it so much. It's always great to be out there, into the nature.
Happy new year!
Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016
Thú vui mới
Hôm nay đi đến San Carlos ăn món Ấn-Trung với bạn chồng mập, rồi hai đứa lang thang thăm thú downtown. Bữa nay ở đây cũng có chợ nông dân. Hai vợ chồng mua bốn quả hồng giòn. Bạn bán quán hỏi lấy bịch hông mậy, hai đứa nhe răng, thôi khỏi đi, rồi bỏ luôn bốn trái hồng vô túi hoodie của chồng.
Đi ngang quầy lan, mình ngó nghiêng ngó dọc một hồi. Dạo này tự nhiên thích lan, hôm trước đi SJ đã phải vòng tới vòng lui để mua một cây. Bữa nay, thấy một cây lan trắng nhỏ nhỏ đúng kiểu mà mình thích nên cầm lòng không đặng, lại mang em về, dù bộ rễ của em nhìn xơ xác lắm.
Về đến nhà, mình hỏi anh google coi là đang ra bông thì có nên thay chậu cho lan không. May quá, tìm được một cái video trên youtube. Vậy là dũng cảm, đeo găng tay, tay kéo tay dao, thay luôn chậu, tỉa rễ lại cho các em.
Mình không phải là người sành lan, cũng không phải là người sành cây gì hết, nhưng nhìn bộ rễ của hai bạn này chen chúc trong cái chậu nhựa, cái thì khô, cái thì mốc, mà vẫn nảy bông trổ nụ thì thiệt mình ngứa tay không chịu được.
Mình bỏ hết mấy cái mùn của hai bạn này, rửa sạch, cắt bỏ rễ hư, rồi rửa lại rễ với dung dịch khử trùng. Mình sẽ để thử 1 - 2 ngày không có nước, cho rễ khô lại, làm sạch lại lần nữa rồi sẽ cho nước vô ngập một phần rễ, vậy thôi. Trên mạng gọi là water culture. Mình thấy trồng vậy mấy em lan này thoáng sạch, mà mình lại đỡ tưới nước.
| Hai em lan của mình sau khi thay chậu xong rồi đây |
| Mình thích mấy cây lan màu sáng như vầy. Cây này màu trắng hơi ngả xanh, mua từ tuần trước. |
| Cây này là màu trắng, hơi ẩn chút vàng ở giữa, mới mua hôm nay. |
Hy vọng là tay mình không sát cây, hai em vẫn sẽ sống sót và bung lụa cho tới tết.
Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016
We're going home.
Mình đã về nhà sau 7 tuần lang thang.
Mình rất thích một buổi sáng lành lạnh ở ngôi nhà gỗ nhỏ xíu ở Hàng Châu. Hai đứa nằm cuộn trong chăn, nhìn lên ô cửa kính lác đác lá rơi trên trần nhà, trò chuyện với nhau về tuổi thơ, về tình yêu, về cuộc đời, về tương lai, về những đứa trẻ, về những chuyện không đầu không cuối.
Hai tuần ở Nhật rất tuyệt vời. Mùa thu rất đẹp, đồ ăn rất ngon, mọi thứ rất sạch sẽ ngăn nắp.
Mình thích những khu rừng ở Nhật, những khu rừng vô cùng sống động. Lúc đi thăm đền Fushimi Inari ở Kyoto, đi giữa những dãy cột đỏ giữa rừng cây lúc nào cũng rì rào tiếng gió, tiếng chim, đó là một cảm giác rất thú vị.
Khi đi chơi thì nước Nhật rất yên bình nhưng mình có gặp hai người bạn đang sống tại Nhật thì hai người đều bảo cuộc sống ở Nhật áp lực vô cùng. Nước Nhật là một đất nước kỳ lạ.
Mấy hôm nay jetlag chưa ngủ được, anh bạn nhà mình đã down về app học tiếng Nhật, chắc là để đọc được mấy cuốn truyện đã mua :))
Sau 7 tuần thì mình hết pin rồi, mình cần có thời gian một mình để xử lý hết thông tin hình ảnh đã cập nhật trong 7 tuần qua.
I am home.
Bốn tuần ở Việt Nam là quá ngắn để mình có thể kết nối lại với gia đình. Mọi thứ trôi qua chầm chậm, và đến khi mình nghĩ mình sắp có thể cùng ba mẹ mở lòng ra thì mình phải đi. Chưa bao giờ mình đi mà mình lại nặng lòng đến vậy. Nếu không có gì thay đổi, giữa năm sau mình sẽ lại về, về đến khi nào mình sắp xếp xong mọi thứ thì thôi.
Ba tuần đi chơi với anh, có một câu hát cứ vang vang trong đầu mình.
You and I have memoriesLonger than the road that stretches out aheadMình hỏi anh, tại sao chỉ ba ngày với anh, mình thấy mình mở lòng, mình có nhiều kỷ niệm hơn là một tháng ở nhà. Thiệt là không công bằng.
Mình rất thích một buổi sáng lành lạnh ở ngôi nhà gỗ nhỏ xíu ở Hàng Châu. Hai đứa nằm cuộn trong chăn, nhìn lên ô cửa kính lác đác lá rơi trên trần nhà, trò chuyện với nhau về tuổi thơ, về tình yêu, về cuộc đời, về tương lai, về những đứa trẻ, về những chuyện không đầu không cuối.
Hai tuần ở Nhật rất tuyệt vời. Mùa thu rất đẹp, đồ ăn rất ngon, mọi thứ rất sạch sẽ ngăn nắp.
Mình thích những khu rừng ở Nhật, những khu rừng vô cùng sống động. Lúc đi thăm đền Fushimi Inari ở Kyoto, đi giữa những dãy cột đỏ giữa rừng cây lúc nào cũng rì rào tiếng gió, tiếng chim, đó là một cảm giác rất thú vị.
Khi đi chơi thì nước Nhật rất yên bình nhưng mình có gặp hai người bạn đang sống tại Nhật thì hai người đều bảo cuộc sống ở Nhật áp lực vô cùng. Nước Nhật là một đất nước kỳ lạ.
Mấy hôm nay jetlag chưa ngủ được, anh bạn nhà mình đã down về app học tiếng Nhật, chắc là để đọc được mấy cuốn truyện đã mua :))
Sau 7 tuần thì mình hết pin rồi, mình cần có thời gian một mình để xử lý hết thông tin hình ảnh đã cập nhật trong 7 tuần qua.
I am home.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


